Không những không buông, Mạnh Thanh Ngôn còn nhẹ nhàng nghiêng đầu, áp gò má lạnh mát của mình vào cổ Bạch Ưu, vùi sâu vào vùng da mềm mại ấy.
Tựa như người đang khát mà tìm thấy nguồn nước lạnh, cảm giác ấy khiến Bạch Ưu run lên khe khẽ.
“Ngoan.” Giọng nói trầm thấp, vương mùi rượu của Mạnh Thanh Ngôn vang lên bên tai.
Không giống với giọng điệu thường thấy trên truyền hình hay trong các cuộc phỏng vấn lúc nào cũng lạnh lùng và xa cách lúc này lại mang theo vẻ dịu dàng lạ lẫm, như cưng chiều, như dỗ dành.
Dù trong cơn mê man, Bạch Ưu vẫn cảm nhận được có lẽ người trước mặt đã nhận nhầm người.
Hắn tưởng rằng anh là người khác.
Hành lang rất tối nhưng hai bóng người cao gầy quấn lấy nhau kia vẫn dễ dàng lọt vào tầm mắt những người ở xa.
Bản năng sinh tồn lập tức cảnh báo Bạch Ưu, anh phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Nếu không một khi bị nhận ra anh đang ở cùng Mạnh Thanh Ngôn, thậm chí nếu bị quay clip hay chụp ảnh lại, hậu quả sau này sẽ là một cơn bão truyền thông cuồng loạn.
Lúc ấy có lẽ cả đời này anh cũng không thể “gỡ dây” khỏi Mạnh Thanh Ngôn nữa.
Mặc cho Khương Mẫn Dao thường nói, “bị ghét mà nổi” vẫn là một kiểu nổi tiếng.
Nhưng Bạch Ưu không cam lòng, cũng chưa từng chấp nhận.
Đẩy không ra, hất không được...
Trong lúc giằng co, cơ thể hai người tiếp xúc càng thêm mật thiết. Tay Bạch Ưu vô tình chạm vào hàng cúc trên áo sơ mi của Mạnh Thanh Ngôn.
Cái lạnh của cúc áo kim loại như có ma lực, khiến trong lòng anh dấy lên một tia thèm khát không sao đè nén.
Bạch Ưu nhắm chặt mắt, cơn thẹn quá hóa giận lập tức dâng trào.
Không buông đúng không?
Vậy thì cứ đi theo tôi, để tôi chụp cho vài tấm ảnh nhỏ. Để xem sau này cậu còn dám lung tung "phóng điện" nữa không!
Thấy một nhân viên phục vụ đi ngang qua, Bạch Ưu đưa tay chặn lại.
Giọng nói như vang vọng từ trên mây, chính anh cũng nghe thấy mình đang dùng một chất giọng có gì đó rất lạ mà nói: “Làm phiền, cho tôi một phòng...”
Vừa buột miệng nói đến chữ “phòng”, anh chợt nhớ ra phòng riêng đã hết. Vì thế anh đổi lời: “Cho tôi một phòng chiếu phim.”
Phòng riêng và phòng chiếu của Nhất Các luôn cần đặt trước từ sớm. Nhân viên phục vụ lịch sự mỉm cười, định từ chối. Nhưng vừa ngẩng đầu thấy rõ người đang dựa lên vai Bạch Ưu thì liền khựng lại.
“Xin lỗi...” Cậu ta khựng một chút, rồi nhanh chóng đổi giọng: “Mời đi theo tôi.”
Nhân viên phục vụ dẫn đường vô cùng thành thạo, khéo léo tránh khỏi dòng người tấp nập phía ngoài.
Nếu Bạch Ưu đủ tỉnh táo, anh sẽ nhận ra thang máy mà mình được đưa vào thực chất là thang dành riêng cho nhân viên.
Thang máy nhanh chóng lên tầng, dừng lại. Sau một đoạn quanh co, Bạch Ưu kéo theo Mạnh Thanh Ngôn bước vào một phòng chiếu phim.
Phòng chiếu không quá lớn nhưng nhìn qua đã thấy sạch sẽ và ấm cúng.
“Ông chủ...” Cậu ta lắp bắp: “Cậu... Cậu Mạnh bị người ta đưa lên phòng chiếu tầng trên rồi ạ.”
Tuy quán bar là do Trương Khâm Dương quản lý nhưng người đứng sau đại cổ đông thật sự chính là Mạnh Thanh Ngôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)