Mặc dù Đàm Tuyền không phải xuất thân từ gia đình đại phú đại quý gì, nhưng ở cương vị lãnh đạo của Hội Sinh viên thì coi như là cũng có mặt mũi trong trường, là sinh viên bình thường sẽ không dễ có ai đi mà đắc tội với anh ta.
Trừ cô là người bị ép đến không có cách nào mà phải đối nghịch với anh ta, làm gì còn có ai dám trực diện xung đột cùng Đàm Tuyền? Làm vậy chẳng khác gì đối nghịch với cả Hội Sinh viên...
Bình An nhận được điện thoại của Tống Tiếu Tiếu liền vội vàng đi đến Khu căn tin số 2.
Mới vừa vào cửa chính nhà ăn đã thấy một đám nam sinh quần áo tinh tươm vây quanh một cái bàn, trên bàn hình như có hai người đang ngồi, một người trong đó là Đàm Tuyền, một người khác cô nhìn không rõ lắm.
“Ở đây.” Đám Kỷ Túy Ý ngồi cách đó không xa, cũng đang ngồi vừa ăn vừa vây xem bên này.
Bình An cười đi tới, Tống Tiếu Tiếu đã thay cô gọi cơm, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Đàm Tuyền lại đắc tội với ai thế?”
Bình An đọc xong thì cơn tức lập tức phừng lên, cô mặc kệ fan hâm mộ Đàm Tuyền công kích cô thế nào, nhưng nếu ngay cả bạn cùng phòng ký túc xá của cô cũng bị mang ra chửi, nỗi tức giận này cô không thể nào nuốt cho trôi, đáng giận nhất là bọn họ còn dám nói ba cô không biết dạy dỗ con gái.
Sức chịu đựng của mỗi người đều có giới hạn, tính nhẫn nại của mỗi người đều có điểm dừng, bạn cô bởi vì che chở cô mà bị công kích, ngay cả ba cô cũng dám kéo vào, cô làm sao còn có thể lặng im xem như không có chuyện gì xảy ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
