Sau khi trở về nhà, Bình An rót cho Phương Hữu Lợi và mình hai chén trà xanh, ngồi vào ghế sa lon mở TV, đã hơn mười giờ, tiết mục trên ti vi phần nhiều là các chương trình mừng xuân.
Đột nhiên cảm thấy hình như nhà họ hơi trống vắng, chẳng có không khí vui mừng đón xuân gì hết.
Nếu như trong nhà có một nữ chủ nhân thì có lẽ mọi việc sẽ khác. Bình An đang cầm ly trà, thương cảm nhìn Phương Hữu Lợi mà nghĩ thầm, có lẽ thật sự đã đến lúc ba nên tìm một người bạn nâng khăn sửa túi rồi.
Phương Hữu Lợi uống xong nửa ly trà, thoải mái dựa vào ghế sa lon nheo mắt nhìn Bình An, kinh ngạc khi thấy nỗi buồn bã trong mắt Bình An, “Chuyện gì vậy, Bình An?”
“Con đã trưởng thành rồi, ba không cần phải lo lắng rằng con sẽ bị người ta bắt nạt. Nếu như trong nhà có nữ chủ nhân thì có thể sẽ vô cùng náo nhiệt, ba cũng sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa.” Bình An nhỏ giọng nói.
“Chờ sau khi con kết hôn rồi, ba sẽ suy nghĩ thêm về chuyện này. Ba cũng thích trong nhà yên lặng, náo nhiệt quá ngược lại sẽ làm cho người ta cảm thấy mệt mỏi. Hơn nữa, có con sống cùng với ba, cô đơn chỗ nào?” Đã nhiều năm như vậy nhưng ông vẫn không tái giá, bây giờ càng không có tâm tư về chuyện đó nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



