Vi Úy Úy vừa đi trên đường trường vừa rơi lệ, người khác thấy vậy đều cho rằng cô đang luyến tiếc bạn bè nên nở nụ cười hữu nghị với cô. Nhưng càng đối mặt với những khuôn mặt tươi cười thân thiện như vậy thì trong lòng Vi Úy Úy càng khó chịu.
Cô không muốn căng thẳng đến bung bét như vậy với bạn tốt của mình.
Một chiếc xe Porsche quen thuộc xuất hiện nơi khúc quanh, Vi Úy Úy dừng bước, sững sờ nhìn chiếc xe kia.
Lúc xe lướt qua cạnh cô, cô nhìn thấy trên xe chính là người mà mình thầm thương trộm nhớ...
Hôm nay vốn đã đáp ứng cùng đến tham dự lễ tốt nghiệp với Bình An, nhưng bất đắc dĩ lại có cuộc họp khẩn, khó khăn lắm mới nặn ra được chút thời gian, Nghiêm Túc liền vội vã lái xe tới đây. Xe mới vừa lái vào trường học, anh liền lấy điện thoại ra gọi cho Bình An.
“Bình An, em ở đâu?” Thanh âm của anh trầm thấp mà chậm rãi, thong dong lãng mạn.
Nghiêm Túc ngắt điện thoại, xuống xe, liền nhìn thấy cách đó không xa một bóng dáng quen thuộc đang chạy tới phía anh. Anh mỉm cười giang rộng hai cánh tay, nhận lấy người ôm vào trong ngực, “Đi cho cẩn thận, chạy gấp như vậy làm gì.”
“Hình như hôm nay anh rất bận mà, sao khi không còn tới đây chi vậy?” Bình An ôm lấy cánh tay Nghiêm Túc, nũng nịu hỏi.
“Lễ tốt nghiệp của em, sao anh lại không tới cho được!” Nghiêm Túc cười nói, nhìn nhìn về phía sau cô, “Bạn em đang chờ em kìa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


