Bình An tay chân như nhũn ra được Nghiêm Túc ôm ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ mặc một cái áo ngủ bằng lụa mỏng, bên trong không có gì cả. Bây giờ cô cũng không còn hơi sức đâu mà đi thay quần áo.
Nghiêm Túc đặt cô lên ghế sa lon, hôn mấy cái lên đôi môi đang chu thật cao của cô xong mới hài lòng đi vào bếp chuẩn bị mỳ Ý cho hai người, sau đó còn phải đút từng miếng từng miếng cho vị hôn thê ăn. Quả thật đúng là một bạn trai nhị thập tứ hiếu.
“Ăn no rồi chứ?” Mắt hoa đào của Nghiêm Túc lúc này cũng cong lên, miệng dán sát vào tai Bình An nhỏ giọng hỏi.
“Em cho anh biết, không cho đụng em nữa, em mệt chết đi được.” Bình An nhìn anh cảnh cáo, người này thật đúng là không biết tiết chế gì cả, thân thể nhỏ bé của cô làm sao liên tục chống chọi được sự hành hạ như thế.
Bình An trừng mắt liếc anh một cái, “Anh rốt cuộc có biết mệt là gì hay không?”
“Ở chung một chỗ với em lúc nào cũng cảm thấy chưa đủ.” Nghiêm Túc ôm chặt lấy cô. Anh cũng muốn biết, anh và cô cũng đã ở chung một chỗ lâu như vậy rồi, coi như cảm giác mới mẻ lúc này cũng phải qua đi rồi chứ. Nhưng sao anh lại cảm thấy như mỗi ngày đều nhìn cô không đủ, mấy ngày không thấy được cô như lúc xưa cũng thấy không quen nổi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


