Xe nhẹ nhàng lăn bánh trên đường, Bình An hơi mệt nên dựa vào lưng ghế nhắm mắt thả lỏng.
“Biết rồi!” Bình An mở mắt, duỗi lưng một cái, cảm giác tinh thần hăng hái lên được một chút, “Đúng rồi, sáng thứ bảy đến ăn điểm tâm với mẹ anh đó, chắc anh biết rồi.”
“Mẹ đã nói với anh rồi, kêu anh đi đón bà ngoại và ba em luôn.” Nghiêm Túc cười nói.
“Có chuyện này em vẫn quên hỏi anh, Ôn Nguyệt Nga và ba anh... có con chung không?” Cô chỉ biết Nghiêm Túc là con duy nhất của Vu Tố Hà và Nghiêm Lôi Hải, nhưng không biết Nghiêm Lôi Hải còn có thêm người con nào khác nữa không.
Một người phụ nữ lo lắng đến thế với công ty gia đình, lại kiêng kỵ con riêng của chồng như vậy, rất có thể cũng là vì lo cho con của mình. Với các hành động chèn ép và xa lánh của Ôn Nguyệt Nga đối với Nghiêm Túc trước đây, rồi lại có những động tác muốn đoạt lấy quyền to nhất trong Nghiêm Thị, đều tạo cảm giác như đang lót đường cho người khác tiến vào.
“Có một con gái, đang học ở Nhật Bản.” Nghiêm Túc nói, “Ban đầu cha mẹ anh ly hôn cũng bởi vì con bé này.”
Bình An tò mò chờ Nghiêm Túc nói tiếp, Nghiêm Túc liếc mắt nhìn cô một cái, “Nhóc nhiều chuyện!” Rồi mới nói tiếp, “Lúc Nghiêm Hân được sinh ra, mẹ anh còn chưa ly hôn với ba anh. Mặc dù biết ông ta bên ngoài có phụ nữ khác, nhưng mẹ anh mở một mắt nhắm một mắt cho qua, vì muốn giữ ổn định cho Nghiêm Thị, bà vẫn tự mình chịu uất ức.”
Nghiêm Túc nói tiếp, thanh âm hơi trầm xuống, giọng nói chứa thêm sự tức giận, “Ba anh cho là mẹ anh cái gì cũng không biết nên càng làm vấn đề trầm trọng thêm, mỗi lần chạm mặt với Ôn Nguyệt Nga ở các sự kiện công khai, bà ta đều kiếm chuyện với mẹ anh khắp nơi...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

