Trong hai năm qua, Bình An tham dự không biết bao nhiêu dạ tiệc hoặc vũ hội từ thiện lớn nhỏ, từ lâu đã chẳng còn cảm thấy chúng có gì thú vị, không còn mong ngóng chúng như thuở trước. Nhưng dù sao đây cũng là các hoạt động xã giao, cho dù có nguyện ý hay không thì cũng có một vài buổi tiệc không thể không tham gia.
“Ôn học trưởng, Bạch Hàm.” Đôi nam nữ vừa mới tiến vào khán phòng đúng là Ôn Triệu Dung và Bạch Hàm mà đã lâu cô chưa gặp lại.
Ôn Triệu Dung có vẻ thành thục chững chạc hơn so với trước kia, gương mặt sáng sủa như ánh mặt trời trước kia không biết đã biến đi nơi nào, bây giờ anh trông có vẻ cô độc và cũng có chút lạnh lùng.
“Bình An.” Ôn Triệu Dung nhìn thấy Bình An liền tươi cười ôn hòa như thói quen xưa nay, lập tức kéo Bình An ngược về những năm tháng thân thiết ở trường học lúc xưa.
Mỗi lần gặp Ôn Triệu Dung, trong lòng Bình An đều có chút cảm giác khó chịu, nhưng mà cô biết, đây là một trách nhiệm gia tộc mà Ôn Triệu Dung không thể không giơ vai ra gánh vác.
“Học tỷ Bình An, chị cũng ở đây à.” Bạch Hàm kéo tay Ôn Triệu Dung, cắn cắn môi nhìn Bình An.
Chuyện Bạch Hàm thích Ôn Triệu Dung thì Bình An đã sớm nhận ra, nên khi thấy hai người cùng xuất hiện, cô cũng không cảm thấy kinh ngạc lắm, “Đúng vậy, rất lâu không gặp hai người rồi.”
Ôn Triệu Dung âm thầm buông tay Bạch Hàm ra, bước hai bước đến gần Bình An, “Lần trước em đính hôn lại vừa lúc anh đi công tác khỏi nước nên không thể tới tham gia, rất xin lỗi.”
Bình An cười nói, “Không sao, nhớ tặng quà bù cho em là được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

