Bình An trầm mặc ngồi bên ghế phụ xế, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa xe. Nghiêm Túc xoay vai cô qua, ngón tay dịu dàng vuốt ve gò má cô, thanh âm trầm thấp, “Làm sao vậy? Trình Vận đâu?”
“Chị ấy về trước rồi.” Bình An tham luyến sự ấm áp của đôi tay Nghiêm Túc, giống như có thể mượn được một chút sức mạnh từ trên người anh, đưa tay nắm chặt tay anh, trong lòng trăn trở mình nên làm thế nào để giúp Trình Vận.
Nghiêm Túc nhẹ nhíu đôi lông mày tuấn tú, “Xảy ra chuyện gì vậy em?”
“Chị ấy bị buộc đến xem mắt Phạm Đức Vũ, mất đi tự do trong cuộc sống của chính mình, ra khỏi cửa là lúc nào cũng bị người giám thị. Tại sao Trình Bính Khôn có thể đối đãi với con gái mình như vậy?” Bình An căm giận bất bình hỏi.
Theo như anh hiểu biết về cách làm người của cậu, quả thật đúng là như vậy, ông luôn chuyên quyền độc tài, không quá để ý xem con cái có suy nghĩ gì, “Trước kia cậu cũng từng ngăn cản Trình Vận và Lương Phàm yêu nhau, đại khái chắc không ngờ hai người chia tay nhiều năm như vậy mà vẫn còn có thể hợp lại, thậm chí còn gây ra xì căng đan lớn đến thế, nên khó tránh khỏi đối xử nghiêm khắc với Trình Vận hơn bình thường một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
