Chờ Trình Vận bình phục cảm xúc, Bình An dẫn chị rời khỏi khách sạn, lái xe đưa chị về nhà. Rồi bởi vì lo lắng tâm trạng của chị đang bất ổn sợ có chuyện gì, cô gọi điện thoại về nhà, nói với Phương Hữu Lợi là muốn ở lại nhà bạn qua đêm, cố ý nhấn mạnh là ở lại nhà chị Trình Vận. Phương Hữu Lợi không nói thêm gì.
Về đến nhà xong, Trình Vận dường như rất mệt mỏi, như đã vắt kiệt hơi sức cuối cùng. Một tay Bình An đỡ chị vào phòng, dìu nằm xuống giường, vắt khăn lông nóng cho chị lau mặt, đắp chăn cho chị, “Chị ngủ một giấc thật say đi, rồi ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.”
Đôi mày thanh tú của Trình Vận nhíu chặt, sắc mặt trắng bệch, mắt khép chặt, dường như đã ngủ ngay lập tức.
Bình An âm thầm than nhẹ trong lòng, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Đi vào phòng khách, trong tim Bình An vẫn còn cảm thấy như có vật gì đó đè chặt, vô cùng khó chịu. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Nghiêm Túc.
“Nghiêm Túc...” Bình An mệt mỏi kêu một tiếng, không hiểu sao cảm thấy vô cùng chán nản.
Thanh âm là lạ! Giọng Nghiêm Túc càng thêm vội vàng, “Sao vậy, xảy ra chuyện gì thế em?”
Nghe được bên kia truyền đến tiếng bước chân, Bình An trầm mặc một hồi mới hỏi, “Anh đang họp hả?”
“Đang tạm nghỉ.” Nghiêm Túc hình như không muốn nhiều lời, “Em đang ở đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

