Bởi vì đã bắt đầu đi làm, lại là người lãnh đạo của Duy An, cô không thể mặc quần Jean áo thun thoải mái như lúc ở trường học được.
Hôm nay, cô mặc áo cổ lá sen tay lỡ, váy dài đến gối, lúc này mấy chiếc nút áo đã bị Nghiêm Túc cởi ra hết, lộ ra áo lót Victoria màu đen bên trong.
Anh đẩy cao nội y của cô, cúi đầu cắn điểm mềm mại trước ngực, một tay thăm dò vào dưới váy, dùng sức vuốt ve làn da đầy co dãn của cô.
Bình An không phải là thiếu nữ ngây thơ mười bảy mười tám tuổi, cô đã từng kết hôn, cũng đã từng lên giường, cho nên cô rất rõ nếu cứ để mặc cho Nghiêm Túc tiếp tục ôm ấp cô như vậy, bọn họ nhất định sẽ trình diễn cảnh nóng cấm trẻ em ở tại văn phòng này. Lúc ở chung với Lê Thiên Thần, mặc dù cô yêu rất nhiệt thành, nhưng sự chung đụng giữa bọn họ vẫn bình thản như nước, cảm giác không hề giống như lúc ở bên cạnh Nghiêm Túc.
“A!” Đột nhiên cô cảm thấy hai chân mình cách mặt đất, bị Nghiêm Túc bế bổng cả người lên, đi nhanh về hướng phòng nghỉ.
Nghiêm Túc hít sâu một hơi, đặt cô trên chiếc giường lớn rộng hai mét, ngón tay thô ráp vỗ nhẹ mặt của cô, “Em không muốn?”
“Không phải.” Bình An níu tay anh ngồi dậy, ôm cánh tay anh, còn có thể cảm nhận được thăng thể căng cứng vì kích động của anh, cô nhẹ giọng nói, “Không phải em không muốn, nhưng ở chỗ này thì không được...”
“Chỗ khác thì được, đúng không?” Nghiêm Túc nâng cằm cô lên, hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

