Chờ sau khi Lâm Tĩnh hoàn toàn tỉnh táo lại, mới kể lại chuyện gặp phải tối nay với bọn Bình An, cũng miêu tả hình dáng của hai gã công nhân đó. Khâu Thiếu Triết đứng bên cạnh nghe, hỏi cô, “Có muốn báo cảnh sát không?”
“Phải báo chứ, nếu không sau này nhỡ có bạn học nữ khác gặp phải tai ương thì sao.” Kỷ Túy Ý nói.
Lâm Tĩnh lại mím chặt môi, không nói lời nào. Cô sợ sau khi báo cảnh sát thì ánh mắt người khác nhìn cô sẽ không giống như trước nữa. Những thứ người thích xem náo nhiệt kia sẽ không quan tâm rốt cuộc bạn có bị làm nhục hay không, mà chỉ biết dùng một loại ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm bạn, cho dù bạn không có gì cũng sẽ bị nói thành đã bị.
“Chuyện này phải xem ý Lâm Tĩnh thế nào.” Bình An nhỏ giọng nói, nếu như báo cảnh sát, hai tên công nhân kia cùng lắm là bị cáo buộc cưỡng hiếp không thành, xử phạt cũng không quá nặng; nếu như không báo cảnh sát thì cô lại không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy.
“Hay là đừng báo cảnh sát.” Khâu Thiếu Triết đột nhiên mở miệng, “Giáo huấn hai tên đồi bại đó, giết gà dọa khỉ, có khi còn hữu hiệu hơn so với báo cảnh sát.”
Bình An liếc mắt nhìn Khâu Thiếu Triết một cái, hóa ra người này lại có cùng suy nghĩ với cô.
Bình An nói, “Vậy chuyện này giao cho anh.”
“Không thành vấn đề.” Khâu Thiếu Triết gật đầu, “Vậy bây giờ làm sao đây? Có muốn anh đưa các em về trường học hay không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


