Ánh đèn sáng tỏ chiếu xung quanh bãi đậu xe, khảm lên mảng màu xanh ngắt của cây ngô đồng bên cạnh khiến cảnh sắc trở nên mờ ảo lạ thường. Nhưng Bình An làm gì còn tâm trí đâu để mà thưởng thức, cô ngạc nhiên nhìn Phương Hữu Lợi đang bước xuống từ chiếc Mercedes, ai xuống cạnh ông cô cũng không để ý, vội vàng rút tay ra khỏi lòng bàn tay của Nghiêm Túc.
Bình An cẩn thận quan sát sắc mặt căng thẳng của Phương Hữu Lợi, “Tới dùng cơm ạ.”
Phương Hữu Lợi cúi đầu trừng cô.
“Chủ Tịch Phương.” Nghiêm Túc chậm rãi tiến tới, gương mặt tuấn tú vẫn mang theo nụ cười nhẹ ung dung tự tin, ánh mắt trầm tĩnh, “Thật là trùng hợp, ngài cũng tới dùng cơm sao?”
“Hừ.” Phương Hữu Lợi khẽ hừ một tiếng, nói với Bình An, “Con lên xe trước đi, ba có lời muốn nói với Nghiêm tiên sinh.”
“Ba?” Bình An căng thẳng trong lòng, lo lắng nhìn về phía Nghiêm Túc.
Nghiêm Túc nhìn cô dịu dàng cười cười, dùng khẩu hình nói với cô, “Không sao đâu, lên xe trước đi.”
Bình An không còn cách nào đành phải lên xe ngồi đợi, trong lòng lo lắng không biết ba sẽ nói gì với Nghiêm Túc, ghé mặt vào cửa sổ nhìn bọn họ đi tới dưới tàng cây nói chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)