Lê Thiên Thần đùng đùng rời đi, Bình An một câu giữ lại cũng không có, khiến Lê Thiên Thần vốn chỉ là hờn dỗi trở nên tức giận đến nội thương, bay về thành phố S ngay trong ngày.
Tạm thời không đề cập tới chuyện sau khi Lê Thiên Thần trở về Thành phố S đã xảy ra chuyện gì.
Bình An ăn sáng xong mới trở về trường học, Tống Tiếu Tiếu và Kỷ Túy Ý nhìn cô cười đến vô cùng mập mờ, quan sát toàn thân cô từ trên xuống dưới từ trước ra sau một lượt, thừa dịp cô không chú ý còn thiếu chút nữa muốn lột sạch cô ra luôn. Bình An thét chói tai bảo vệ sự trong sạch của mình, dùng tay che ngực hét to: “Nếu các cậu đói khát đến thế thì đến quán bar Tinh Kì Ngũ tìm đàn ông đi, tấm thân trong sạch của bổn cô nương gìn giữ nhiều năm không muốn hy sinh đâu, cũng tuyệt đối không muốn xảy ra bất kỳ hành động siêu thân mật gì ngoài tình bạn bè với các cậu.”
“Đây là gì? Còn chỗ này nữa! Gian tình giữa cậu và Nghiêm đại BOSS ai người ta cũng biết hết rồi, còn bày đặt muốn giấu giếm chúng tớ, dám giả bộ xa lạ trước mặt chúng tớ đấy à. Thành thật khai báo mau, các cậu âm thầm tư tình bao lâu rồi hả?” Kỷ Túy Ý ấn Bình An ngồi phịch trên ghế, hầm hừ chất vấn.
Tống Tiếu Tiếu không biết moi từ đâu ra cái roi màu đen, “Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị.”
“Tiếu Tiếu, cậu thích SM* à?” Bình An tò mò sờ sờ cái roi kia.
(* SM: Tình thú, biến thái trong tình dục)
Kỷ Túy Ý quất mạnh lên mu bàn tay cô, “Đừng vờ đánh lạc hướng, nói mau, gian tình của cậu và Nghiêm đại BOSS đã bao lâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
