Đến tột cùng, con người ta có thể hận bao nhiêu sâu? Bình An không biết. Cô đã từng yêu sâu sắc một người đàn ông, nhưng lại bị thương tổn đến thương tích đầy mình, cái câu “yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu” không còn thích hợp để dùng cho cô nữa, tình yêu và hận thù của cô đối với Lê Thiên Thần đã không còn cách nào mà để ngang hàng.
Có thể trọng sinh và thay đổi số mạng, cô đã vô cùng cảm kích trời cao. Mặc dù cô oán hận ngập trời đối với Đỗ Hiểu Mị và Lê Thiên Thần, nhưng vẫn chưa hề muốn trả thù bọn họ đến cùng đường. Hóa ra cô vẫn còn thiện lương quá.
Hôm nay, tuy rằng cô không dám khẳng định về nguyên nhân khiến cho ba chết ở kiếp trước, nhưng rất khẳng định là không thể không liên quan tới Đỗ Hiểu Mị và Lê Thiên Thần. Nỗi hận của cô đối với bọn họ đã không thể dùng ngôn ngữ mà diễn đạt được nữa rồi.
Trên đường đi, cô nhận được hai cú điện thoại, một cái là Nghiêm Túc gọi cho cô, hẹn cô tối nay cùng đi giúp anh tham dự dạ tiệc từ thiện.
“Đêm nay tôi không muốn đi.” Thanh âm Bình An hơi trầm xuống, hiện tại tâm tình của cô quá phức tạp, vừa vui vẻ vì trái tim của ba không có vấn đề, vừa phẫn hận các hành động tàn nhẫn của Đỗ Hiểu Mị và Lê Thiên Thần kiếp trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



