Phương Hữu Lợi chỉ cách chức Phương Hữu Kiệt chứ không muốn đưa việc này ra cho mọi người biết là đã nể tình ông ta lắm rồi, chứ nếu không, với những hành động tự tung tự tác của ông ta mấy năm nay, nhất định là phải ngồi tù.
Phương Hữu Kiệt không dám làm ầm ỹ ở công ty sợ làm cho người ta chú ý, lỡ đâu những người khác sẽ biết được bởi vì ông ta tham ô mới bị lột chức, mất thể diện là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ những người khác trong công ty sẽ tiếp tục đi tố cáo ông ta, đến lúc đó ngay cả Phương Hữu Lợi cũng không cứu được, ông ta sẽ thật sự tiêu đời. Vì vậy, sau khi bỏ lại một tiếng “hừ”, ông ta và Phương Húc ảo não rời khỏi công ty.
Bình An biết mấy ngày nay tâm tình Phương Hữu Lợi không tốt nên chiều nào sau khi tan học đều về nhà ăn cơm với ông, vừa khéo lại gặp được hai cha con Phương Hữu Kiệt.
Bọn họ mới vừa ăn xong cơm tối, Phương Hữu Kiệt mang theo Phương Húc đã tới cửa. Phương Hữu Lợi tiếp đãi bọn họ tại phòng khách, ông không muốn ông và Anh hai ruột thịt của mình cuối cùng lại trở mặt thành kẻ thù, nhưng giờ phút này ông cũng khó mà có khuôn mặt tươi cười chào đón được.
“Mới vừa cơm nước xong à, ha ha, có thể quấy rầy chú một chút không?” Hiếm khi thấy được vẻ mặt không cao ngạo của Phương Hữu Kiệt như lúc này, ha hả nói cười với Phương Hữu Lợi và Bình An.
Sắc mặt Phương Hữu Lợi lãnh đạm như nước, “Tôi đã kiêng rượu....”
“Vậy à.” Phương Hữu Kiệt xoa xoa đôi bàn tay, cảm giác hiên ngang thường có trước mặt Phương Hữu Lợi giờ không biết đã biến đi đâu mất, ấp úng nói mãi một câu cũng không xong. Ông ta đến đây là muốn Phương Hữu Lợi cho ông ta trở lại công ty một lần nữa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt chẳng để lộ bất cứ biểu hiện nào như thế của chú em thì lại không biết nên nói gì cho phải.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)