Phương Hữu Lợi và Bình An vừa đi vào phòng khách vừa giải thích, “Dạo này công ty bận quá nên con không có thời gian lại đây. Hôm nay rốt cuộc cũng có một ngày rảnh rang nên đến thăm mẹ ngay.”
Bình An vô cùng thân thiết kéo cánh tay Viên lão phu nhân, “Bà ngoại, gần đây con cũng bận. Mà bà cũng biết mà, dù con không tới nhưng lòng con lúc nào cũng nhớ bà hết đó.”
“Ba hoa vừa vừa thôi. Ba con bận chuyện công ty thì còn chấp nhận được, con thì bận cái gì, ghét bỏ bà ngoại là bà già lụm cụm rồi phải không?” Viên lão phu nhân bẹo hai má gầy đi không ít của Bình An, phì phì ra vẻ tức giận hỏi.
“Ai da ai da, đau nha, bà ngoại. Con nào dám ghét bỏ bà, ‘Ánh trăng nói hộ lòng con’* nha, con kính yêu bà giống như nước sông cuồn cuộn chảy mãi không dứt...” Bình An hôn chụt một cái lên mặt Viên lão phu nhân, nịnh nọt làm nũng vô cùng hăng hái.
“Hóa ra là bà ngoại ghét con.” Bình An mếu máo, ấm ức ôm gối ôm.
Thật ra thì cô hiểu, người già thường dễ cảm thấy cô đơn, huống chi bà ngoại lại mất cả chồng và con gái, tuy nhìn bề ngoài thì thân thể cường tráng đấy nhưng trong lòng nhất định là vô cùng cô độc. Kiếp trước cô chỉ lo nghĩ cho mình mà không nghĩ đến cảm xúc của bà ngoại, đời này cô không thể coi thường người thân bên mình như thế nữa, nhất định phải dành nhiều thời gian cho họ.
“Mẹ, hay là mẹ về ở với chúng con đi, có thể chăm sóc lẫn nhau cũng tốt lắm.” Phương Hữu Lợi vẫn muốn thay người vợ quá cố chăm sóc mẹ vợ, cứ nghĩ đến cảnh mẹ vợ thui thủi một mình trong cái biệt thự lớn thế này ông cũng không an tâm chút nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
