Bình An chau nhẹ đôi mày thanh tú lại. Lúc nhìn thấy Ôn Triệu Dung cô vui mừng thật sự. Người đàn ông này, cho dù kiếp trước hay kiếp này, đều giúp đỡ cô rất nhiều. Cô xem anh là tri kỷ có thể toàn tâm tín nhiệm bởi biết anh lòng ngay dạ thẳng. Khi thấy anh bị cuốn vào vòng xoáy khó khăn của gia tộc, không thể không đám cưới vì lợi ích, kỳ thực thì trong lòng cô cũng khổ sở một chút.
Cô lại càng không ngờ, người mà Ôn gia chọn đầu tiên… lại là Bạch Hàm.
Chẳng qua cô nhớ rõ, Ôn Triệu Dung cuối cùng không phải cưới Bạch Hàm, mà là con gái Bí thư Thị ủy Thành phố G.
Lâm Tĩnh bình thường thân thiết nhất với Bạch Hàm nên mọi người đều quăng tầm mắt lên cô, cô lắc lắc đầu, “Em cũng không biết à nha, cậu ấy chưa bao giờ nói chuyện nhà cậu ấy với em.”
Kỷ Túy Ý cau mày, “Bạch Hàm làm cho mình thần bí như vậy để làm gì?” Trong quan niệm của cô, đối đãi với bạn bè nhất định phải chân thành, cô xem Bạch Hàm là bạn, nhưng bây giờ biết Bạch Hàm giấu giếm gì đó với các cô, trong lòng có chút khó chịu.
Khâu Thiếu Triết lơ đễnh, “Có thể đám hỏi với Ôn gia nhất định gia thế không tệ, nói không chừng là không muốn các cô ‘thấy người sang bắt quàng làm họ’ với cô ấy đấy.”
Bình An trừng mắt liếc anh một cái, “Nói nhăng nói cuội gì đó, Bạch Hàm không phải là người như vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)