Cái gì mà nam nhi không rơi lệ, chẳng qua chỉ là chưa tới đúng mức thương tâm mà thôi.
Học đại học mấy năm, anh ta rốt cuộc đã làm cái gì? Nếu để cho cha biết thì ông sẽ đau lòng thế nào?
Đàm Tuyền vừa nghĩ tới việc mình bị đuổi học, tim quặn đau một lúc, anh ta sẽ phải ăn nói thế nào với cha đây?
Anh ta loạng choạng đứng lên, mắt hơi sưng đỏ, đưa tay lau nước mắt trên mặt, thẫn thờ đi trong trường giống như một du hồn mất đi sinh mệnh.
Trên đường đi gặp không ít bạn học toàn nhìn anh ta bằng cặp mắt xem thường.
Anh ta làm như không thấy, bởi chẳng còn tâm tình đâu mà đi so đo những điều này. Nếu như có hối hận, anh ta ước gì đã không nảy sinh lòng tham mà nhận số tiền kia của Trưởng phòng Lưu…. Thì anh ta cũng sẽ không có kết cục thế này.
Cùng lúc đó, trong ký túc xá, Bình An đang cau mày nghe đoạn ghi âm đối thoại giữa Đàm Tuyền và Trưởng phòng Lưu, mắt lộ vẻ nghi ngờ.
Trong ký túc xá lúc này chỉ có Tống Tiếu Tiếu đang ngồi gõ chữ, đoạn ghi âm cứ lặp đi lặp lại, giọng của Đàm Tuyền như một loại thanh âm ma quái dần dần làm trong đầu cô nảy sinh ý nghĩ giết người, cuối cùng cô nhịn không được nữa bèn quay đầu lại trừng mắt nhìn Bình An, “Phương Bình An, đừng nói với tớ đột nhiên hôm nay cậu mới phát hiện mình yêu Đàm Tuyền, nên mới lưu luyến mãi không thôi với giọng của anh ta đến thế nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)