Tiết trời sang thu, không khí trong lành, mát mẻ.
Tháng chín phương nam đã se lạnh. Hôm nay, trên con sông lớn dẫn từ Giang Nam đến kinh thành gió êm sóng lặng, một chiếc thuyền buôn đang vững chãi lướt đi. Người chèo thuyền đứng ở đuôi thuyền khua mái chèo, khuấy động từng vòng sóng gợn lăn tăn.
Tần Khả đang đứng trên khoang thuyền, đôi mắt hướng về phía xa xăm tựa như đang ngắm cảnh thu.
“Cô nương, trời nổi gió rồi, người cẩn thận kẻo lạnh.” Tỳ nữ Hạnh Đào bước tới, nhẹ nhàng khoác cho Tần Khả một chiếc áo choàng.
“Không sao, trong khoang thuyền hơi ngột ngạt, ta ra ngoài hít thở một chút.”
Bên cạnh Tần Khả còn có Thanh Liên là một tỳ nữ lớn tuổi hơn. Thanh Liên đưa mắt ra hiệu, Hạnh Đào liền hiểu ý lui xuống.
Thì ra tiểu cô nương đứng trên khoang thuyền tuy trông như đang nhìn về phía xa, nhưng đôi mắt lại chẳng hề có chút ánh sáng. Nghe Thanh Liên miêu tả, Tần Khả mới thoáng nở nụ cười: “Có phải có hoa quế không? Ta dường như ngửi thấy mùi hoa quế thoang thoảng.”
Thanh Liên mỉm cười: “Mũi cô nương thính thật, nhưng không phải cây quế hai bên bờ đâu ạ, mà là hoa Nhị phu nhân mua của một lão nông hôm qua. Chắc Hạnh Đào đang cắm hoa trong khoang thuyền đấy ạ.”
Tần Khả “à” lên một tiếng tỏ ý đã hiểu.
“Thanh Liên, ngươi đi rót cho ta chén trà nhé, ta hơi khát.”
Thanh Liên có chút do dự.
“Không sao đâu, ta chỉ đứng đây thôi, không đi đâu cả.”
Thanh Liên liếc nhìn dòng sông, “dạ” một tiếng rồi quay người về phía khoang thuyền. Nhưng nàng không vào trong mà chỉ vẫy tay gọi một tiểu nhị trên thuyền, khẽ dặn dò mấy câu rồi vẫn đứng ở cửa khoang, ánh mắt không rời Tần Khả, chẳng dám lơ là dù chỉ một giây.
Cô nương của nàng không nhìn thấy được, lại đang ở trên thuyền, nên nàng không dám và cũng không thể nào để người ở lại một mình.
Sau khi Thanh Liên rời đi, Tần Khả thăm dò nghiêng mặt sang bên. Vành tai khẽ động liền truyền tới tiếng nước chảy, tiếng hò của người chèo thuyền, tiếng bước chân…
Mọi thứ xung quanh đều nhắc nhở nàng rằng đây là sự thật. Nàng đã thật sự trở về năm mười bốn tuổi, lúc đang trên đường đến kinh thành.
Tần Khả không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này ra sao. Sự kinh ngạc, hoang mang, chấn động ban đầu giờ đây đều hóa thành niềm vui sướng đang dần nảy mầm.
Nàng đã trở lại năm mười bốn tuổi, khi còn chưa vào kinh. Phải chăng điều đó có nghĩa là mọi chuyện vẫn còn kịp?
Tần Khả không nhớ rõ mọi chuyện của kiếp trước, hay nói đúng hơn là có những chuyện nàng không dám nhớ lại. Những ký ức ấy như ảo ảnh dễ vỡ, xa xôi mà lại chân thực đến lạ, cứ ngỡ như chỉ mới hôm qua.
Khánh Quốc Công nhà họ Tạ.
Đó chính là nơi Tần Khả sẽ đến trong chuyến đi về phương bắc lần này.
Mười sáu năm trước, mẫu thân của Tần Khả đã gả cho phụ thân nàng, bấy giờ chỉ là một tiến sĩ xuất thân hàn vi. May mắn thay, sau này phụ thân được đề bạt làm tri phủ Giang Nam, hai người bèn rời kinh thành đến đó, thấm thoát đã mười lăm năm.
(*) Xuất thân hàn vi: xuất thân nghèo khó.
Cho đến năm ngoái, một trận hỏa hoạn đã biến tòa nhà khang trang của Tần gia thành đống tro tàn. Trong giờ phút nguy cấp, phụ mẫu đã đẩy Tần Khả ra ngoài, còn cả hai thì mãi mãi nằm lại trong biển lửa. Sự việc nhất thời kinh động cả Giang Nam lẫn kinh thành.
Cũng chính lúc này, Khánh Quốc Công phủ ở kinh thành đã gửi thư tới. Mẫu thân của Tần Khả là biểu cô nương của Khánh Quốc Công phủ, nay bà gặp chuyện, Quốc Công phủ bèn chuẩn bị đón Tần Khả vào kinh.
Người đến Giang Nam là Tạ Nhị phu nhân Lưu thị. Trong ba phòng của nhà họ Tạ, chỉ có Nhị phu nhân là dưới gối có một nhi tử duy nhất, nên sau khi bàn bạc, mọi người quyết định đón Tần Khả về nhị phòng. Chỉ là khi ấy đang giữa mùa hè, Thái phu nhân của Khánh Quốc Công phủ vì nóng bức mà đổ bệnh, phận làm con dâu đương nhiên phải túc trực bên giường, cứ thế mà trì hoãn đến tận tháng chín.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)