Đã làm đến bước này rồi mà người đàn ông kia vẫn không chịu lên cửa cầu hôn, rất có thể là một kẻ vô lại, dùng lời đường mật lừa dối tiểu cô nương chưa từng trải, chỉ hy vọng chuyện của Dương Kế Nguyệt có thể khiến nàng tỉnh ngộ chút ít thôi.
Yên Toàn khẽ cười một tiếng, chỉ vào mình nói: "Đại Biểu Ca lo xa quá rồi, mầm tốt mới có mùa xuân, ta là cây bệnh, cây bệnh thì không có mùa xuân, không ai để ý đâu."
"Toàn Nhi muội muội đây là hoa đẹp mà không tự biết, đóa hoa non mềm mại nở trên cành, chính là lúc thu hút người, có kẻ biết yêu hoa, cũng có kẻ tàn nhẫn bẻ hoa, muội muội cần phải phân biệt cho kỹ.
Tục ngữ có câu, biết người biết mặt không biết lòng, vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, lòng người cách một bụng, những kẻ đàn ông mạo mạo đường đường, ăn nói khéo léo kia, chính là loại lừa người chết không đền mạng, muội muội nếu gặp phải loại y quan cầm thú này, hãy mau nói với ta, ta sẽ xử lý hộ nàng, đảm bảo xử lý thần không biết quỷ không hay, một chút dấu vết cũng không để lại."
Tống Thanh Dương nói quanh co, không dám nói quá rõ ràng, có một số việc vẫn phải để nàng tự mình tỉnh ngộ, hắn cưỡng ép nhúng tay vào, ngược lại sẽ khiến nàng chán ghét phản kháng, đến lúc đó lại hận hắn.
Yên Toàn nghe thấy có chút kỳ quặc, lời Đại Biểu Ca nghe là vì nàng tốt, nhưng sao lại lạ lùng như vậy? Giống như nàng đã gặp phải y quan cầm thú rồi vậy, còn xử lý thần không biết quỷ không hay, không để lại một chút dấu vết, không biết còn tưởng là muốn giết người diệt khẩu đấy.
Trong lòng Yên Toàn dù có nghi hoặc, nhưng nghĩ dù thế nào đi nữa, Đại Biểu Ca làm vậy cũng là vì tốt cho nàng, nên trước hết cứ đáp ứng đã, rồi hỏi ngay: "Đại Biểu Ca, phải chăng gặp bất kỳ chuyện khó nào cũng đều có thể tìm huynh giúp đỡ?"
Tống Thanh Dương mắt sáng lên, còn tưởng nàng đã hiểu ra, gật đầu liên tục: "Toàn Nhi muội muội có chuyện khó gì cứ việc mở miệng."
Yên Toàn khoát tay: "Hiện tại thì không có, nhưng sau này khó nói, chỉ sợ lúc đó sẽ làm phiền biểu ca."
Qua chuyện của Lộ Nhi lần này, Yên Toàn cảm thấy hoàn toàn dựa vào quỷ để đuổi quỷ vẫn không thật ổn, cần phải tận dụng mấy cách phòng thân khác nhau.
Sau này chắc chắn sẽ cần dùng đến sát khí trên người Đại Biểu Ca, trước hết phải có được lời hứa của hắn, ngày sau tìm hắn cũng không quá đột ngột.
Vui mừng hão một trận, Tống Thanh Dương không động sắc thu lại sự kích động trong mắt, đáp ứng: "Bất luận là chuyện gì, bất luận lúc nào, chỉ cần biểu muội mở miệng với ta, ta tất không từ chối."
Yên Toàn không ngờ Đại Biểu Ca dễ nói chuyện như vậy, trong lòng vui mừng, bước đi cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.
Cùng hắn buôn chuyện dọc đường trở về, Tống Thanh Dương người cao, Yên Toàn người thấp, hai người đi song hành, Yên Toàn luôn phải ngẩng đầu lên nói chuyện với hắn, đợi đến lúc đi về Thủy Mặc Các nơi Yên Toàn ở, cổ nàng đã ngửa đau nhừ, về phòng, vội vàng bảo Hoa Dung xoa bóp cho mới đỡ.
Vị đại phu kia Tống Thanh Dương đã từng gặp, là một ông lão râu tóc bạc phơ, không đến mức khiến một cô gái trẻ nảy sinh suy nghĩ gì khác. Như vậy, còn lại chỉ có thể là tiểu tư trong nhà và Triệu Đình Nghiệp.
Tiểu tư vốn không dễ vào hậu viện, so ra thì Triệu phu tử gần như là lựa chọn duy nhất. Hắn cẩn thận dò hỏi, biết được Triệu Đình Nghiệp hơn Yên Toàn năm tuổi, chưa lập gia đình, bình thường nhã nhặn, lễ độ, lại có tài văn chương. Nếu là Yên Toàn, hắn chắc chắn cũng sẽ chọn Triệu Đình Nghiệp.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tống Thanh Dương càng tin rằng tình lang kia chính là Triệu Đình Nghiệp. Nếu hai người thật sự ở bên nhau, sau này Triệu Đình Nghiệp cố gắng học hành, thi đỗ trạng nguyên hay thám hoa, cũng có thể trở thành một giai thoại đẹp. Nhưng hiện tại, khi Triệu Đình Nghiệp chưa hề bày tỏ rõ ràng, lại cùng Yên Toàn lén lút qua lại,nhìn thế nào cũng không giống người tử tế. Chỉ có Yên Toàn – một cô gái khuê các, tâm tư trong sáng, không hiểu lòng người hiểm ác – mới bị hắn dụ dỗ, giấu giếm mọi người, cam tâm trao thân cho hắn.
Nghĩ đến đây, lòng Tống Thanh Dương chua xót. Cô gái ấy còn tưởng không ai nhớ đến mình, nhưng đâu biết hắn đã nhớ nàng bao nhiêu năm rồi.
Về tình cảm dành cho nàng, chính hắn cũng không biết phải nói sao. Khi còn nhỏ, họ không gần gũi nhiều, lúc chia xa nàng vẫn còn bé, nhưng hắn lại luôn nhớ nàng từ tận đáy lòng.
Ban đầu là nhớ xem nàng còn giận chuyện bị rắn cắn khi đi câu ếch không, rồi dần dần nhớ đến thân thể yếu ớt của nàng, nhớ bệnh tình của nàng. Mỗi khi đến một nơi mới, hắn đều tìm hỏi xem có danh y nào không, xin vài phương thuốc gửi về cho nàng. Lâu dần, việc nhớ nàng trở nên tự nhiên như ăn uống hằng ngày, thành thói quen ăn sâu vào xương tủy. Khi người khác nhắc đến chuyện lấy vợ, người đầu tiên hắn nghĩ đến chính là nàng, ngoài nàng ra, không nghĩ đến ai khác.
Về sau, trong lòng hắn, nàng không chỉ là biểu muội nữa. Nhưng hắn ở nơi biên cương xa xôi, sống chết khó lường, nên không dám nói ra tình cảm này, sợ làm lỡ hạnh phúc của nàng. May mà vì sức khỏe, nàng mãi không có ai đến cầu thân, hắn còn tưởng ông trời đang giữ nàng lại cho mình. Nào ngờ, đóa hoa hắn nhớ nhung bấy lâu, lại sớm bị một kẻ xấu xa lén hái mất.
Tống Thanh Dương loạn tưởng lung tung trở về, không biết bên Yên Toàn lại gặp phải một con quỷ.
Vừa nãy Yên Toàn bước vào cửa, vừa bảo Hoa Dung xoa bóp xong cái cổ đau nhức, liền cảm thấy bên tai truyền đến một trận hơi lạnh, quay đầu nhìn, chỉ thấy một người phụ nữ toàn thân xanh lét, nhãn cầu lồi ra, đầu lắc lư quái dị đang nhìn chằm chằm vào nàng. "Á!" Yên Toàn kinh hô tránh sang bên, một cái không vững, từ trên ghế ngã xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



