Chỉnh dịch: Lee, Sahara
Cố tiểu nhị mặc kệ, “Em nói của em thì là của em.”
Cãi cọ tranh giành với một đứa bé năm tuổi quả thật không phải thói quen tốt, nhưng Dương Nghệ Tuyền dường như đã mất kiên nhẫn, “Cái gì cũng của mình, không biết xấu hổ!”
“Chị thì biết xấu hổ à!” Dương Nghệ Lâm làm mặt quỷ với chị gái, “Em mách mẹ, chị lại chơi máy tính, không chịu làm bài tập.” Hai đứa nhỏ một phòng, thế nên đứa này luôn biết đứa kia đang làm gì.
“Mách thì mách, chị sợ mày à?”
Nói đi là làm, Dương Nghệ Lâm chạy đến bên cạnh mẹ, “Mẹ, cả ngày nay chị nghịch máy vi tính!”
Dương Cẩm Ngưng bị đánh thức, khó chịu liếc nhìn Dương Nghệ Lâm, “Nhỏ giọng chút, đừng đánh thức em dậy không lại bận túi bụi bây giờ.”
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy cả nhà chỉ có con gái nhỏ là bớt lo, cũng mới hai tuổi, nhưng bình thường rất ngoan ngoãn đáng yêu, cũng rất ít khi ầm ĩ, tuyệt dối không giống như hai đại gia hỏa kia, khi còn bé đã hành hạ chết người ta, lớn lên vẫn còn nghịch.
“Mẹ, nhanh đi mắng chị đi.” Dương Nghệ Lâm kéo tay mẹ không buông.
Dương Cẩm Ngưng gạt tay con gái, nhíu mày, “Chị con chơi máy tính, không phải cũng có con bao che sao? Còn đi mách, xem sau này ai chơi với con.”
Dương Nghệ Lâm buồn bực, chu miệng lại, “Mẹ bất công, khi con ăn quà vặt mẹ đều mắng con, chị chơi máy tính mẹ lại không mắng chị.”
“Câm miệng.”
Dương Nghệ Lâm càng ấm ức, “Mẹ không yêu con, chỉ yêu em gái, còn cưng chiều chị nữa!”
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy đau đầu, giọng Nghệ Lâm rất lớn, khiến Cố tam tam trong lòng Dương Cẩm Ngưng thức giấc. Cô nổi giận, “Ra ngoài ngay!”
“Không, con không đi.” Dương Nghệ Lâm chẳng có ưu điểm gì, tạm thời chỉ có tính ương bướng.
Dương Cẩm NGưng ôm Cố tam tam, thấy con gái đang mở hai mắt nhìn chằm chằm mình, lại còn cười với chị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
