Chỉnh dịch: Sahara
Cố Thừa Đông tỉnh dậy liền bật máy tính lên làm gì đó. Dương Cẩm Ngưng đi vào trong phòng, liếc qua màn hình, không hiểu gì cả, cảm thấy trong đầu mấy người này toàn chứa những thứ không bình thường.
Kể xong, Dương Cẩm Ngưng thầm quan sát Cố Thừa Đông, thấy anh chẳng có biểu hiện gì.
Cô không chịu bỏ cuộc, tiếp tục kể thêm hơn chục câu chuyện kiểu như vậy nữa, rốt cuộc Cố Thừa Đông cũng chịu ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm cô.
Cô cười: “Anh xem, một số người đàn ông làm như nói ba chữ ấy là sẽ chết người không bằng.” Thấy anh có vẻ không để ý tới mình, cô lại tiếp tục: “Anh có biết ba chữ em nói là ba chữ nào không thế?”
“Wo ai ni (I love you)!” Cố Thừa Đông nói xong liền cúi đầu, lần này tuyệt đối không ngẩng đầu lên nữa, khóe mắt thấp thoáng nụ cười. (haha tôi cười bò lăn bò càng ra rồi đây này hai anh chị ạ =))))
“Anh nói cái gì?” Cô đẩy anh, “Nói lại lần nữa!”
“Đi nấu cơm đi, đói chết đi được.”
Dương Cẩm Ngưng: “…”
Ăn cơm xong, làm một vài chuyện không thích hợp cho trẻ nhỏ xem = =”), Dương Cẩm Ngưng liên tục cười khúc khích, khẽ huých vào người đàn ông bên cạnh, “Anh thổ lộ với em rồi nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
