Chỉnh dịch: Sahara
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy gần đây Cố Thừa Đông có vẻ rất nhàn nhã, bởi vì thỉnh thoảng có việc hay không có việc gì anh cũng ghé qua đây. Có điều hai người không có nhiều chuyện để nói với nhau, phần lớn thời gian là trò chuyện chơi đùa với con gái. Khi nha đầu kia chạy đi chơi rồi, anh sẽ ngồi một mình, suy nghĩ đăm chiêu chuyện gì đó. Dáng vẻ trầm mặc của anh quá mức nghiêm túc, khiến người khác không dám quấy rầy. Vì thế, mỗi lần Nghệ Tuyền muốn chạy đến gần ba đều bị Dương Cẩm Ngưng giữ lại.
Chỉ nực cười là mỗi lần Dương Cẩm Ngưng mở ti vi là lại thấy tin tức về hôn sự của Khưu gia. MC còn khoa trương đến mức nói Cố Thừa Đông và Mộ Song Lăng là một đôi có một không hai trên đời này, hình dung hôn lễ kia người phàm xưa nay chưa từng thấy, khiến cho khán giả xem ti vi chỉ có thể ước ao và đố kị.
Cô đánh vào ngực anh, “Anh không phải cũng cô đơn nhiều năm sao? Cái này người ta gọi là thỏa mãn nhu cầu.”
“Anh có vợ chưa cưới, đâu có cô đơn”. Cố Thừa Đông nghiên người liếc mắt, anh đưa tay đặt dưới đầu, mặc kệ Dương Cẩm Ngưng đang nhéo ngực mình, dù sao cô cũng nhéo không mạnh.
“Nói cứ như mình oan ức lắm ấy.” Dương Cẩm Ngưng vô cùng khinh bỉ.
Cố Thừa Đông gật đầu, “Cuối cùng bị em phát hiện rồi.”
Lưng anh đã bị cô dùng móng vuốt mèo mà cào lấy cào để, anh cũng không quan tâm, không tóm tay cô lại.
Cô lại duỗi chân đá anh dù biết rõ đánh không đau. Nhưng cũng không phải vì muốn anh đau, đơn thuần chỉ trút ra những khó chịu trong lòng.
Cố Thừa Đông đưa tay, nắm cả hai tay cô lại, chăm chú nhìn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

