Vẻ mặt Cố Thừa Đông không có gì biến đổi, ánh nắng chói chang rơi trên mặt nhưng anh cũng không hề nhíu mày, chân vẫn đứng nguyên tại chỗ: “Ừ.”
“Vậy giờ anh rảnh chứ?”
“…”
“Tôi chỉ sợ đã làm phiền anh thôi, nếu như anh đang bận thì coi như tôi chưa gọi điện tới vậy.”
Cố Thừa Đông đổi tay cầm điện thoại: “Có việc gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

