Đêm đó đối với cô mà nói, trước nay cô đều không muốn nhớ đến, nhưng cũng bắt đầu từ đêm đó, cuộc đời cô đã hoàn toàn thay đổi.
Lúc cánh cửa mở ra, bước vào là một ông lão, ông lão đó chỉ nhìn lướt qua cô, rồi ngay lập tức bước đến kéo người đàn ông nằm trên giường mang đi. Cô mặc quần áo vào, cũng không khóc không nháo, chỉ giữ dáng vẻ bình tĩnh, cho dù dáng vẻ cô bây giờ trông vô cùng nhếch nhác. Ông lão đó nói với cô rằng ông là ông nội của người đàn ông đó, đối với chuyện này, ông có lời muốn nói với cô.
Lúc trước Cố lão gia và Cố Thừa Đông cũng có cãi nhau vài lần, ông cho rằng anh vẫn chưa chín chắn, ông sẽ không cho phép Cố gia cưới một cô gái có thân phận không rõ ràng, đặc biệt là cô gái đó còn có một người mẹ như vậy. Vốn là muốn nhốt Cố Thừa Đông trong nhà, để anh suy nghĩ cho rõ ràng, để không vì một lúc xúc động mà hủy hoại đi cả tiền đồ xán lạn, lại không ngờ được đứa cháu trai này lại không nghe lời như vậy. Lúc nghe tin Cố Thừa Đông một đêm không về, Cố lão gia bắt đầu lo lắng, sợ anh sẽ bị người khác mưu hại. Phụ nữ là không hẳn giống như loài rắn độc, nhưng phòng bệnh vẫn hơn là chữa bệnh. Còn đàn ông lại rất dễ bị người khác lợi dụng trong lúc phẫn nộ, đặc biệt là người mà mình rất tin tưởng.
Thế là Cố lão gia cho người đi tìm kiếm Cố Thừa Đông khắp mọi nơi, cuối cùng cũng tìm được anh.
Dương Cẩm Ngưng nghĩ đến chuyện này lại thấy có điều gì đó không đúng, cô đã cầm được thẻ phòng, lại bị người ta bắt đến đây, đây nhất định không phải là một chỗ bình thường, cô nhìn ông lão này, chầm chậm nói: “Tôi muốn biết là ai đã hại tôi.”
Đây chính là chân tướng, so với suy nghĩ của Dương Cẩm Ngưng cũng không hoàn toàn khác nhau là bao.
Cố lão gia quan sát vẻ mặt cô, cô vẫn không khóc, cũng không có phẫn nộ oán trách người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

