Một trận sống chết, tìm được đường sống trong chỗ chết, hơn nữa, còn có một người vì cô mà ngay cả tính mạng cũng không cần. Còn anh, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho cô.
Trong lúc cô cần anh nhất, anh lại không có bên cạnh cô.
Cố Thừa Đông nhìn cô, ánh mắt ảm đạm, anh đang định nói gì thì lại bị cô chặn lại.
“Em gặp tai nạn ô tô.” Cô bình tĩnh nhìn anh, “Suýt nữa đã chết rồi.”
Mặt anh biến sắc: “Em…”
“Không bị thương, nhưng có người bị thương.”
Cô vừa mặc quần áo vừa nói: “Lúc đó, em và Dương…anh Dương ngồi trong xe, vì cứu em mà hiện tại anh ấy còn đang nằm trong bệnh viện. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh ấy đã lựa chọn bảo vệ em.” Cô quẳng chiếc áo trong tay xuống, dường như không hài lòng về nó, ngay cả dép cũng không đi, trực tiếp bước xuống sàn nhà đi tìm một bộ khác.
Trong lúc cúi đầu vào tủ đồ tìm một bộ khác, những ấm ức trong lòng cô cũng trào dâng: “Anh biết lúc đó em suy nghĩ gì không?” Giọng nói của cô khàn khàn như mất tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

