Ngày hôm nay cũng không bận lắm, nhưng anh ngồi ở phòng làm việc rất lâu, mãi đến khi tan tầm, trời tối, đường lên đèn anh mới trở về. Anh cũng không phiền não, chẳng qua trong lòng có nỗi khổ tâm. Anh không phải là một người đàn ông kiên nghị bất khuất, đương nhiên cũng có điểm yếu. Suzie chính là tử huyệt tuyệt nhiên không thể đụng vào trong cuộc đời của anh, chỉ cần người khác nhắc đến tên cô cũng chính như là quấy nhiễu đến anh. Trong lúc anh đau khổ nhất, thì Suzie chính là người làm bạn bên cạnh anh, cũng là người đầu tiên anh muốn vĩnh viễn ở cùng.
Mãi cho đến lúc này, anh mới hiểu người đàn ông vì sao lại muốn trả thù một người phụ nữ, có lẽ là vì tuyệt vọng, có lẽ là vì không có chỗ nào để phát tiết.
Anh nhìn mặt cô, vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Diệp Vãn Hi không thể hiện thái độ bản thân, mục đích chỉ là vì khiến cho anh càng tin rằng việc ấy là sự thật. Anh cũng biết đó là sự thật, bởi vì Dương Cẩm Ngưng chính là người như thế, ai khiến cô phát điên, cho dù là phải phụ người khác, cô cũng không có gì là không thể làm.
Theo chuyện kia mà nói, Dương Cẩm Ngưng hẳn là người bị hại, chí ít trong mớ ân oán này, cô cũng đáng được thương cảm. Nhưng vì có liên quan đến Suzie, cho nên lòng thương cảm của anh chỉ có thể dành cho Suzie – cô gái đơn thuần tốt bụng. Bởi vì anh lựa chọn đứng về phía Suzie, cho nên chủ nghĩa đạo đức của Dương Cẩm Ngưng, anh đành phải vứt bỏ. Con người ta nhiều lúc không phải là không nhìn ra điểm tốt của người khác, mà chỉ là vì trong lòng khi đã có sự lựa chọn rồi thì sẽ tự nhiên vứt bỏ đi cái lòng thương dành cho người được gọi là “nạn nhân” kia.
Nếu như Suzie còn sống, anh chỉ biết suy nghĩ vì Suzie. Cô là một cô gái thiện lương, chắc chắn sẽ dùng cách riêng của mình để làm cho mọi người trong nhà vui vẻ, nhưng không phải ai cũng nghĩ theo cách của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

