- 1 -
Dương Cẩm Ngưng không đi gặp ông nội, thời khắc này cô chỉ muốn tìm được Cố Thừa Đông tài giỏi kia. Cô đã từng nghe một câu nói, người con gái thường thích coi người đàn ông như một ngọn núi cao vững chãi, để anh ấy đến bảo vệ mình cả đời, thế nhưng thật ra chỉ có những người con gái hiểu được sự yếu đuối của một người đàn ông, mới có thể thâm nhập vào thế giới nội tâm của anh ấy.
Cho dù có đạt được Cố thị, thì có lẽ anh cũng không quá vui mừng.
Không hiểu vì sao, Dương Cẩm Ngưng lại tin chắc như vậy. Cô cho rằng anh hiện tại không hề vui vẻ, cho dù cuối cùng đã đạt được như ước nguyện rồi. Anh chẳng qua chỉ là một người đàn ông bình thường, cũng có những thứ mà anh muốn có, có những việc mà anh hy vọng làm được, nếu không thể đạt được, không thể làm được, thì sẽ cảm thấy khó chịu và vô cùng thất vọng.
Phụ nữ thường thích những người đàn ông kiên cường mạnh mẽ, thế là đa số đàn ông đành phải bày ra dáng vẻ kiên cường của mình.
Lúc Dương Cẩm Ngưng tìm được Cố Thừa Đông, anh đang ngồi dựa vào một thân cây, thần thái vẫn như trước, ung dung nhàn nhã, đôi mắt nhắm lại giống như bị ánh nắng rực rỡ của mặt trời chiếu rọi gây buồn ngủ.
Cô từng bước từng bước bước đến bên cạnh anh, ngồi xổm xuống, chăm chú nhìn vào gương mặt anh.
Lông mi thật dài, so với lông mi của cô còn dài hơn một chút, dường như độ dài rất phù hợp.
Anh kéo tay cô ra khỏi mặt mình, dường như không quan tâm tới sự hứng thú đó của cô.
Cô nhìn anh lâu như cả thế kỷ, rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Anh là một người trầm mặc, chỉ cần anh muốn. Cô cũng có thể là một người trầm mặc nếu thích, thế nhưng giờ phút này cô không muốn như thế. Cô giơ tay sờ lên đầu anh, mặt trời lặn phía sau đầu anh, thế là một sợ tóc bạc liền hiện ra rõ ràng. Anh né một chút, cô lại nắm lấy mấy sợ tóc đó không buông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

