Bầu trời ảm đạm, có một vài chấm nhỏ xinh đẹp, lấp lánh. Dương Cẩm Ngưng không nhớ đã bao lâu không được nhìn thấy một bầu trời như vậy. Cũng không phải cảnh đẹp như vậy ít xuất hiện, mà là xưa nay cô chẳng có tâm trạng đâu mà ngồi ngắm trời đêm.
Trong tầm mắt cô, bầu trời và dãy núi đằng gắn xa liền một mảnh, bóng hàng cây đen sẫm đứng im ìm. Lúc này chỉ còn hai người. Gió đêm nhẹ nhàng thổi, toàn bộ ánh dương gắt gỏng ban ngày đã không còn, tất cả cứ nhẹ nhàng trấn tĩnh lại tâm tình của Dương Cẩm Ngưng.
Cô cầm trong tay một ngọn cỏ, để vào miệng ngây ngô ngửi hương vị của nó, nhịn không được cắn một chút, nhưng lại thấy rất khó chịu.
Tay Cố Thừa Đông gõ trên mặt đất. Giờ phút này quả thật là yên tĩnh, khiến cho tâm trạng anh rạng rỡ, thậm chí anh nghĩ đến khi còn bé, cuộc sống vô ưu vô lo, anh cũng đơn thuần, cũng bướng bỉnh, cũng là một đứa trẻ làm đau đầu người lớn.
“Đêm nay nghỉ ngơi thôi”. Cố Thừa Đông quay đầu dặn dò cô, phát hiện cô không hề có ý muốn về phòng đi ngủ, lúc lâu cô mới quay lại, “Gì?”
Đây chính là buổi tối cuối cùng của anh và cô ở đây, sáng mai anh sẽ về. Lão gia không biết bịnh tình thế nào, có vượt qua nguy hiểm được hay không, anh chắc chắn rất lo lắng việc này. Nhưng anh lại không thể quay về ngay lập tức, anh bị cô liên luỵ, nếu gặp người như Cố Hoài Đông, cô chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

