Dương Cẩm Ngưng ngồi một bên xem bà cụ làm cơm. Bà đem máy thanh gỗ bó thành một bó, ôm đến chỗ trống trước bếp, đó là nơi chuyên để củi. Trong bếp có hai cái hõm trũng xuống để chứa củi, giữa bệ bếp còn có ba ngăn đựng các loại nồi to nhỏ khác nhau. Cái nồi sắt ở giữa thường dùng để nấu cơm xào rau, bên cạnh còn có đặt một cái nồi hơi lớn một tí dùng để nấu canh hoặc hâm cơm giữ nhiệt trong một khoảng thời gian dài, cách bếp lò xa nhất là một cái nồi nhỏ dùng để đựng nước, mượn nhiệt độ của ngọn lửa để giữ nóng cho nước, dùng để rửa ráy mặt mũi chân tay. Trong cái bếp nho nhỏ như vậy mà lại có rất nhiều điều lớn lao để học hỏi. Dương Cẩm Ngưng rất hiếu kì tiếp tục xem bà cụ đem vài cây củi vào trong bếp lò, không quan tâm nóng bức, chỉ tiếp tục làm món ăn trong nồi.
Dương Cẩm Ngưng muốn giúp, bà cụ lập tức đẩy cô sang một bên, một là không muốn cô làm bẩn quần áo, hai là sợ cô tiểu thư thành phố này cái gì đều không biết, e là càng giúp thì càng bận hơn thôi.
Dương Cẩm Ngưng an tâm làm chân sai vặt, đi đến cái ao cách đó cũng không quá xa gọi bọn họ trở về ăn cơm.
Hai bên đường đều là cỏ dại, chỉ chừa lại một con đường nhỏ hẹp, cô dựa theo con đường đó mà đi. Thật giống như được đi bộ trên núi vậy, được hít thở một bầu không khí trong lành nhất, hưởng thụ làn gió tự nhiên nhất. Cảnh tượng như vậy khiến cô ít nhớ đến những chuyện không vui.
Cố Thừa Đông và ông cụ đều ngồi trên những phiến đá, hai người cũng không phải ngồi cùng một chỗ mà là cách nhau xa một chút. Đồ dùng câu cá của bọn họ rất đơn giản, chính là tìm một cành trúc, sau đó chốt thêm một sợi dây vào đỉnh của cành trúc đó, như vậy là đã có thể bắt đầu sự nghiệp câu cá vĩ đại rồi. Dương Cẩm Ngưng mang tư tưởng kính lão đắc thọ, trước tiên là nhẹ nhàng đi đến bên cạnh ông cụ, nói với ông rằng có thể kết thúc công việc được rồi, về nhà ăn cơm. Lần trước cô khệnh khạng hậu đậu gọi ông, kết quả là dọa cho lũ cá chạy biến đi mất, ông cụ mặc dù không nói gì, nhưng cô lại vô cùng áy náy xấu hổ.
Sau khi gọi xong ông cụ rồi, cô mới chạy đến chỗ Cố Thừa Đông, cái này thì không cần giữ yên lặng nữa rồi, trực tiếp chạy qua luôn. =))
Bộ dạng lúc này của Cố Thừa Đông hết sức tập trung, cái gì cũng bỏ ngoài tai không để ý đến. Sau khi làm một cái mặt quỷ với anh, cô mới tiến lại gần, “Anh là đang câu cá hay là đang ngủ hả?”
Ngồi cái kiểu gì không biết.
Cố Thừa Đông nhếch môi, liếc nhìn cô một cái, “Em tâng bốc anh quá rồi.” Có thể vừa ngủ vừa cầm cần câu cá, còn có thể trong nháy mắt cá cắn câu lập tức kéo lên được.
“Anh xưa nay vốn là vị thần trong lòng em mà!” Cô vừa nói, vừa đi xem chiếc túi lưới ở trong nước. Là dùng lưới đánh cá đan lại thành một chiếc túi, móc trên mấy phiến đá, phía dưới đều nằm trong nước, sau khi câu được cá liền đem bỏ vào trong cái túi này, để cá có thể ở trong nước, lúc trở về nhà, xách chiếc túi đó thì có thể xách cá trở về nhà rồi, cá còn có thể sống thêm một khoảng thời gian nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

