Dương Cẩm Ngưng cảm thấy mình hình như đã mộng mị một giấc thật dài. Trong mơ cô thấy toàn những cảnh khiến cô chán ghét, cô chưa bao giờ trải qua những việc ấy. Lần thứ hai cô tỉnh lại, đập vào mắt cô là khung cảnh thật lạ lẫm, ngôi nhà xa lạ, hơi thở xa lạ. Cô thử cử động cánh tay, rất đau, đầu cũng rất đau, cơ thể cũng rất đau, nơi nào cũng đều đau nhức.
Chính cô cũng hiểu rõ, toàn bộ những thứ này đều không phải là ảo giác. Cô thật là ngu xuẩn, khăng khăng dùng những cách ngu ngốc đó làm anh tức giận, sau đó người chịu thiệt chính là bản thân mình.
Cửa bị đẩy ra, Cố Thừa Đông chậm rãi đi vào.
Cô không có chút cảm xúc, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn người đàn ông trước mặt. Hình như cho đến bây giờ cô cũng chưa từng hiểu anh. Rốt cuộc, anh là loại đàn ông như thế nào?
“Nếu đã cảm thấy tôi phiền phức như vậy, sao còn không buông tha cho tôi?” Cô mệt mỏi, một câu nói ấy dường như đã hao tốn toàn bộ sức lực của cô.
Sự ngạo mạn của cô đã bị tiêu tán dưới sự chà đạp của anh.
Giống như nỗi sợ hãi ẩn sâu trong lòng cô đã bị anh lôi ra ngoài. Những hình ảnh cô không muốn hổi tưởng, cứ từ từ bị xé thành những mảnh nhỏ tiến nhập vào trong óc anh, nhắc nhở anh những hồi ức mà cô vĩnh viễn không muốn nhớ lại.
Cố Thừa Đông nhìn cô, vì sao ư? Chính anh cũng không biết. Anh vì sao phải buông tha cho cô? Ai sẽ buông tha cho anh?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

