Dương Cẩm Ngưng và Cố Thừa Đông lại trở lại với cuộc sống sau hôn nhân, cả hai không không liên n gì nhau, cũng không quan tâm đối phương. Anh không quay về biệt thự Dạ Hoa, cô cũng không hỏi anh ở bên ngoài làm những gì. Cũng tốt, bọn họ lẽ ra nên sống như vậy, nhưng lại không biết rằng trong đầu bọn họ đều có những suy nghĩ hỗn loại, từng muốn thay đổi quỹ đạo cuộc sống một chút, để rồi cuối cùng chỉ thành vô ích. Đã như vậy hà tất phải làm những chuyện ngu ngốc này nữa, hao tổn tâm trí mã vẫn như cũ.
Cô cảm thấy thế này rất tốt, muốn ăn là ăn, muốn ngủ liền ngủ, thỉnh thoảng đi xem cửa hàng của mình, cũng không để ý đến thị phi bên ngoài, cho dù trời có sập cũng không liên quan đến cô.
Đương nhiên, tất cả là suy nghĩ của cô.
Nhưng dì Trương thỉnh thoảng vẫn hay nhắc đến cái tên Cố Thừa Đông, lại than vãn hai người rõ ràng đều rất tốt, làm sao lại thành ra như vậy. Điều này khiến cho Dương Cầm Ngưng lại càng cảm thấy căm ghét cái ý muốn sống vui vẻ cùng Cố Thừa Đông. Nếu không có quãng thời gian tưởng như hạnh phúc kia, dì Trương sẽ không nhớ tới, cũng sẽ không ai biết quan hệ vợ chồng của bọn họ không tốt.
Để cho người khác chứng kiến quan hệ của bọn họ xấu đi thế này, chẳng thà rằng chưa từng sống vui vẻ còn hơn.
Dương cẩm Ngưng mặc dù trong lòng không muốn đi tới Cố gia, nhưng cũng không dám không đi. Những thứ cô có, tất cả đều là của Cố gia, một ngày Cố gia trở mặt với cô thì cô phải làm sao, cô thật là không có khả năng phản kháng.
Cố gia phái tài xế đến đón cô, có thể thấy, lần này thật là một đại sự.
Chuyện này khiến Dương Cẩm Ngưng không có lòng dạ ngắm hoa cỏ và thời tiết đẹp bên ngoài, phải làm sao hưởng thụ mùa hè sắp qua này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

