Căn phòng trọ chật chội rộng chưa đầy mười lăm mét vuông chào đón cô bằng mùi ẩm mốc quen thuộc. Lý Hải Hà khóa chặt cửa, thả phịch chiếc ba lô xuống đất rồi tựa lưng vào cánh cửa sắt hoen gỉ, trượt dài xuống sàn. Cơn đau đầu vì men rượu lúc này mới thực sự bùng phát dữ dội, kéo theo đó là cảm giác kiệt sức đến rã rời.
Cô đưa bàn tay mình lên trước mặt, chậm rãi nắm lại thành quyền. Tiếng đốt ngón tay kêu răng rắc giòn giã. Từ nhỏ, sức mạnh khác thường này đã mang lại cho cô không ít phiền toái. Mẹ mất sớm, một mình bà ngoại nuôi cô khôn lớn bằng gánh hàng rong. Để bảo vệ cô khỏi sự kỳ thị và những ánh mắt soi mói của người đời, bà luôn dặn cô phải giấu kín sức mạnh này, phải học cách sống như một người phụ nữ yếu đuối bình thường. Suốt hai mươi ba năm qua, cô đã làm rất tốt điều đó. Cô nhẫn nhịn trước những lời mỉa mai, chịu đựng sự chèn ép của cấp trên, nhắm mắt làm ngơ trước những bất công chỉ để đổi lấy sự bình yên cho hai bà cháu.
Nhưng giờ đây, một phút lỡ tay đã phá vỡ toàn bộ lớp vỏ bọc an toàn mà cô dày công xây dựng.
Lý Hải Hà thở dài thườn thượt, lết người dậy bật chiếc quạt máy cũ kỹ đang kêu lạch cạch. Nhìn chiếc điện thoại vỡ màn hình sáng lên thông báo tin nhắn rác, cô biết mình không còn đường lui. Năm mươi vạn tệ, đối với người khác có thể là tiền mua một chiếc xe hơi hay vài món đồ hiệu xa xỉ, nhưng với cô, đó là con số đủ để nghiền nát cuộc đời hai bà cháu.
Cô lục trong tủ tìm ra bộ âu phục công sở duy nhất mình có, một chiếc áo sơ mi trắng đã giặt đến ngả màu và chiếc chân váy đen mua giảm giá ở chợ đêm. Sau đó cô ngồi vào chiếc bàn gỗ cập kê, mở máy tính xách tay cũ kỹ ra để chỉnh sửa lại bản sơ yếu lý lịch.
Tám giờ sáng mai. Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Lý Hải Hà nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng ẩn sâu bên trong lại là sự bướng bỉnh không chịu khuất phục. Dù đối phương là tổng tài tàn nhẫn hay ma quỷ chốn thương trường, cô cũng nhất định phải sống sót để trả hết món nợ chết tiệt này.
Con hẻm nhỏ dẫn vào khu trọ nghèo ngập tràn thứ ánh sáng nhờ nhợ của buổi ban mai. Những vệt nước đọng bốc lên mùi ẩm mốc ngai ngái, tiếng xoong chảo va vào nhau lách cách từ những căn phòng trọ xung quanh xua tan đi sự tĩnh mịch giả tạo. Lý Hải Hà lê từng bước chân nặng nề trên nền bê tông nứt nẻ, gót giày mòn vẹt gõ xuống mặt đường những âm thanh đều đặn, rệu rã. Cơn gió sớm thổi qua làm bay những lọn tóc lòa xòa trước trán, phả vào mặt cô một luồng khí lạnh buốt, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để làm dịu đi sự bỏng rát nơi thái dương.
Cô dừng lại trước một cột đèn sắt hoen gỉ ven đường, vô thức đưa bàn tay phải lên ngắm nghía. Dưới ánh sáng ban ngày, những ngón tay cô trông thật thanh mảnh, mềm mại, mu bàn tay trắng xanh lộ rõ vài đường gân nhạt. Nhìn bên ngoài, đó là đôi bàn tay của một cô gái bình thường, thậm chí có phần yếu đuối, chỉ thích hợp để gõ văn bản hay bưng một cốc trà sữa. Nhưng sâu bên trong từng thớ cơ, từng sợi gân ẩn dưới lớp da mỏng manh ấy là một thứ sức mạnh kinh khủng, dị biệt đến mức chính bản thân cô cũng phải khiếp sợ.
Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc nửa dải lụa thủ công đứt phăng trong tay mình cùng ánh mắt sắc lạnh của Phạm Minh Viễn, ruột gan Lý Hải Hà lại thắt lại từng cơn. Chiếc cà vạt dệt tay tinh xảo bằng tơ tằm thượng hạng, dai chắc đến mức dùng kéo cắt chưa chắc đã ngọt, vậy mà trước bàn tay cô lại chẳng khác nào một dải bánh tráng mỏng manh ngâm nước.
Đó không phải là một sự ngẫu nhiên. Đó là bản năng mà cô đã phải gồng mình chôn chặt suốt hơn hai mươi năm trời.
Lý Hải Hà khẽ nắm tay lại rồi buông lỏng ra, ký ức tuổi thơ cứ thế cuồn cuộn ùa về trong tâm trí, rõ nét như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
Từ khi sinh ra cô đã không giống những đứa trẻ bình thường. Năm lên năm tuổi, trong khi lũ bạn cùng khu xóm còn đang chật vật ôm những con búp bê vải hay tập xúc từng thìa cơm, Lý Hải Hà đã có thể thản nhiên dùng một tay nhấc bổng quả tạ sắt mười lăm ký của ông bác hàng xóm đem ra góc sân chơi đùa như nhấc một quả bóng bay. Khi ấy, đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu được hai chữ “quái vật” là gì, chỉ toe toét cười nhìn mẹ và bà ngoại tái mét mặt mày chạy tới giật quả tạ ra khỏi tay cô.
Càng lớn lên, sức mạnh quái đản trong cơ thể cô lại càng phát triển mất kiểm soát. Năm mười tuổi, trong một lần chơi đùa giận dỗi với đám trẻ con trong xóm vì bị trêu chọc, Lý Hải Hà vô thức vỗ mạnh một phát xuống mặt bàn trà bằng gỗ lim dày cộp của nhà hàng xóm. Một tiếng “rầm” chát chúa vang lên, mặt bàn gỗ lim rắn chắc bóng loáng nứt toác làm đôi rồi gãy sụp xuống sàn nhà trước sự bàng hoàng, chết lặng của tất cả người lớn xung quanh.
Ngày hôm đó, mẹ cô đã phải cúi đầu nhận lỗi, bồi thường toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà rồi kéo cô về phòng đóng chặt cửa lại. Mẹ không đánh cô, chỉ ôm chặt lấy cô vào lòng mà khóc nức nở. Ánh mắt sợ hãi, e dè cùng những lời xì xào to nhỏ của hàng xóm láng giềng bủa vây lấy hai mẹ con như những mũi kim châm...
“Con bé nhà họ Lý bị ma nhập.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)