Người ném ống thép tất nhiên là Kỳ Tinh.
Chỉ cần không ăn thịt người, bọn họ nên biết ơn cô ấy mới phải.
Dù có ăn người đi nữa…
Thì đó cũng là những kẻ đáng bị ăn.
Dù sao tang thi muốn sống sót thì phải ăn thịt người.
Dù nghĩ thế nào đi nữa, Phú Quý Nhi của cậu cũng không hề sai.
Tên tiện nhân Tào Nguyên này, dám động vào đồ của cậu, đúng là đáng chết!
Kỳ Tinh sắc mặt âm trầm, đá Tào Nguyên còn đang gào thét vì đau lăn lộn dưới đất một phát, rồi rút chủy thủ ra khỏi hông.
Vừa rồi cậu đã động sát ý, chỉ là cố kìm lại, mới chỉ cắt đi một cái tai của hắn, cảm thấy để hắn chết nhanh như vậy thì quá nhẹ nhàng.
À phải rồi, Phú Quý còn có mấy con chuột biến dị nhỏ.
Cứ cột tứ chi và đầu hắn vào từng con chuột đó rồi thả cho chúng chạy tứ phía, làm một màn “ngũ thử phanh thây”. Trước giờ chỉ nghe nói “ngũ mã phanh thây”, cậu chưa từng thấy “ngũ thử phanh thây” bao giờ, cảnh tượng đó nhất định sẽ rất thú vị.
Nhưng trước tiên, cậu muốn móc một con mắt của tên tiểu nhân này ra đã.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
