Kỳ Tinh tuy thường tỏ ra không đứng đắn, nhưng khi thật sự làm việc thì lại cực kỳ cẩn thận.
Sáng sớm hôm sau, Khương Chiêu Tô đã thấy Kỳ Tinh đi tìm Tần Phong.
Ban đầu Tần Phong có vẻ thờ ơ, nhưng sau khi nghe Kỳ Tinh nói một lúc, lông mày dần nhíu lại, sau đó còn gọi thêm Tào Nguyên tới.
Ba người đàn ông vào trong phòng, líu ríu bàn bạc gì đó.
Khương Chiêu Tô thì ngồi xổm ngoài sân, ngơ ngẩn nhìn một tổ kiến nhỏ trên mặt đất.
Tổ kiến trống rỗng, chẳng rõ bọn kiến dọn nhà hay đã chết cả rồi. Lẽ nào biến thành tang thi kiến?
Kiến cũng có thể thành tang thi sao? Mà nếu có, chúng ăn cái gì?
Ngẩng đầu lên, quả nhiên là Đoạn Viện Viện.
Vừa nhìn thấy cô ta, Khương Chiêu Tô lập tức nhớ tới tiếng khóc thê thảm tối hôm qua phát ra từ chính người này.
Thế nhưng một đêm trôi qua, Đoạn Viện Viện lại như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ngoại trừ hai dấu tay còn mờ bên má và quầng mắt hơi sưng đỏ, cô ta vẫn thản nhiên nhìn Khương Chiêu Tô.
Có thể do hai hôm trước ăn no một con gấu đen, nên dù đã hai ngày không ăn gì, Khương Chiêu Tô cũng không cảm thấy đói.
Hai người nhìn nhau vài giây. Dưới ánh nhìn đầy quan tâm của Đoạn Viện Viện, Khương Chiêu Tô thấy mình nên giải thích lý do kỳ lạ vì sao cô không ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)