Không hổ là trò chơi nhập vai, chân thực đến mức dọa người. Tô Diêu chớp mắt liên tục, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không được, không thể để khí thế yếu hơn! Cô là người chơi cơ mà.
Tô Diêu lập tức đứng thẳng dậy, giơ tay chỉ vào Chu Lục: “Anh là lính gác đúng không? Con sư tử trắng lúc nãy là thể tinh thần của anh à? Mau cho nó ra đây để tôi sờ một cái đi.”
Biểu cảm trên mặt Chu Lục lập tức cứng lại. Thái Thụy thì suýt bật ngửa.
Hai người nhìn nhau, trong mắt đều là sự kinh sợ. Dẫn đường này... lại muốn sờ thể tinh thần của lính gác?
Điều này khác nào muốn chạm vào chính lính gác cơ chứ!
Chu Lục và Thái Thụy nhìn Tô Diêu bằng ánh mắt kinh ngạc, như thể vừa nghe thấy một yêu cầu không thể tưởng tượng nổi.
Trong thế giới lính gác dẫn đường, thể tinh thần là phần mở rộng riêng tư nhất của lính gác, gần như là một bản ngã khác của họ.
Đa số các dẫn đường đều tránh xa tinh thần lực quá mạnh mẽ của lính gác, chứ đừng nói đến chuyện chủ động chạm vào thể tinh thần.
Hành vi đó gần như là đi ngược lại quy tắc mặc định.
Tô Diêu chớp mắt, hàng mi dài còn dính chút bùn đất, trong mắt đầy vẻ mông lung.
Dáng vẻ hùng dũng của con sư tử trắng vừa nãy còn quanh quẩn trước mắt cô. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ: “Trong game mà được sờ sư tử thì siêu ngầu luôn.”
Dù sao đây cũng không phải hiện thực, chỉ là ảo cảnh dựng bằng dữ liệu thôi. Lỡ như bỏ qua cơ hội này, lần sau biết tìm đâu ra con thú lông xù to như vậy nữa?
Nhưng nhìn vào đường viền quai hàm đang căng cứng của Chu Lục, rõ ràng anh hoàn toàn không đồng ý.
Cô không nhịn được mà nhíu mày, thắc mắc trong lòng rằng chẳng phải hiện giờ thân phận của cô là dẫn đường sao?
Trong truyện cô từng đọc đều nói rằng lính gác luôn mong dẫn đường có thể tiếp nhận thể tinh thần của mình, đó là biểu tượng của niềm tin và sự hòa hợp.
Thái Thụy đứng bên cạnh nhìn đến ngây người. Vốn dĩ anh ta đã thấy dẫn đường này rất kỳ lạ, bây giờ thì càng chắc chắn hơn.
Dẫn đường đàng hoàng thì tránh còn không kịp, chứ ai mà nhìn con sư tử bằng đôi mắt sáng rực như thể muốn nhào tới xoa lông nó giống như cô chứ?
“Không được.” Giọng Chu Lục cứng rắn, không chừa chút đường lui.
Tô Diêu ngẩn ra, buột miệng hỏi: “Tại sao?”
“Không thể tùy tiện để người ngoài chạm vào thể tinh thần được.” Chu Lục cụp mắt nhìn cô, giọng bình thản mà nghiêm túc.
“Hơn nữa, triệu hồi thể tinh thần khi không ở trạng thái chiến đấu sẽ hao tổn tinh thần. Tiếp xúc không cần thiết cũng chỉ làm tăng mức tiêu hao.”
“Đội trưởng, đừng phí lời với cô ta nữa, đi thôi.” Thái Thụy bước đến thật nhanh, ánh mắt cảnh giác vẫn không che giấu chút nào, đến khi nhìn Tô Diêu thì càng thêm xa cách.
Tô Diêu bị ánh nhìn đó khiến sống lưng lạnh toát. Nghi hoặc trong lòng cô như cỏ dại mọc tràn lan.
Những truyện lính gác dẫn đường cô từng đọc, lính gác luôn vừa khao khát vừa phụ thuộc vào dẫn đường, hận không thể nâng niu người có thể xoa dịu tinh thần mình trong tay. Tại sao nơi này lại hoàn toàn ngược lại?
Chẳng lẽ thiết lập game này trái ngược với thường thức? Hay là... cô đã bỏ sót thiết lập mấu chốt nào đó?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

