"Đưa tay ra đi chứ." Tô Diêu nhìn dáng vẻ căng thẳng như một chú nai con hoảng sợ của cậu, suýt nữa không nhịn được mà bật cười.
Arnold lúc này mới như bừng tỉnh, vội vàng đưa cả hai tay ra.
Tô Diêu nhướng mày, trong lòng không khỏi lẩm bẩm: Người này chẳng lẽ chưa từng được trấn an bao giờ?
Cô vốn không rõ dẫn đường ở đây trấn an như thế nào, nên cứ làm theo cách của mình. Thấy Arnold đưa tay ra, Tô Diêu cũng không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay cậu.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay dày rộng của lính gác, Tô Diêu thầm niệm mệnh lệnh "trấn an" trong lòng.
Dù là buổi sáng trấn an cho Chu Lục, hay lúc này trấn an cho Arnold, Tô Diêu đều không có cảm giác gì đặc biệt, chỉ thấy thanh máu của mình đang từ từ giảm xuống.
Có lẽ chỉ số ô nhiễm của Arnold vốn nhẹ hơn Chu Lục, hoặc có lẽ cấp bậc của Chu Lục cao hơn, lần này tốc độ giảm của thanh máu rõ ràng chậm hơn nhiều.
Nhưng phản ứng của Arnold đối diện lại vô cùng dữ dội.
Cơ thể cậu không kìm được mà run lên nhè nhẹ, hai má ửng lên một màu đỏ bất thường, trán nhanh chóng rịn ra những giọt mồ hôi li ti, hơi thở cũng trở nên có chút dồn dập.
Chưa đầy năm phút, Tô Diêu thấy lượng máu của mình giảm xuống dưới 70%, lập tức buông tay ra.
Nhưng Arnold lại như bị ma ám, nắm chặt tay cô không chịu buông.
Tô Diêu sững sờ, thử giằng ra, nhưng lực của đối phương lại lớn đến kinh người. Cô ngẩng đầu nhìn, lại phát hiện nét mặt của Arnold đã hoàn toàn thay đổi, hai mắt đỏ ngầu, giống như bị thứ gì đó kích thích đến mất hết lý trí.
"Này, được rồi, buông tay!" Tô Diêu vừa dùng sức giãy giụa, vừa cao giọng.
Chu Lục đứng bên cạnh thấy vậy liền nhanh chân bước tới, kéo phắt Tô Diêu ra khỏi tay Arnold.
Arnold lúc này mới như bừng tỉnh mà lắc lắc đầu, cơ thể lại đột nhiên lảo đảo, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Tô Diêu thở phào một hơi, liếc nhìn thiết bị giám sát trên cổ tay Arnold, màn hình đã trở lại màu xanh lá an toàn, xem ra lần trấn an vừa rồi quả thật có hiệu quả.
"Cậu ấy là lần đầu tiên được dẫn đường trấn an, xin lỗi." Chu Lục trầm giọng giải thích, trong giọng nói mang theo vài phần áy náy.
Tô Diêu nhướng mày, nhìn Chu Lục: "Nhưng ban ngày lúc trấn an cho anh, anh đâu có phản ứng như vậy."
Chu Lục im lặng. Thật ra anh không phải không có phản ứng, lính gác đối với sự an ủi tinh thần của dẫn đường vốn sẽ nảy sinh một cảm giác gần gũi khó tả, đó là sự cộng hưởng ở tầng sâu linh hồn, hoàn toàn khác với việc tiêm dẫn đường tố lạnh lẽo.
Anh chỉ giỏi chịu đựng hơn Arnold mà thôi, nhưng cái cảm giác rung động như muốn chìm đắm trong đó, anh cũng cảm nhận được rất rõ ràng.
Arnold đã trở lại bình thường, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Tô Diêu, mang theo một sự nóng bỏng không rõ tên.
Chắc là phản ứng phụ thuộc mà Chu Lục nói, thiết lập của game này thật sự chi tiết.
Lúc này trong phòng còn có ba lính gác, nhiệm vụ phụ vẫn còn một suất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

