Cô đương nhiên không quên tiểu sư tử. Ngay khi được Chu Lục cõng lên, cô liền nhanh tay ôm lấy nó vào lòng, để nó cuộn tròn trong khuỷu tay mình.
"Nó có thể thu nhỏ hơn chút nữa không?" Tô Diêu dùng ngón tay chọc nhẹ vào tai tiểu sư tử. Tiểu gia hỏa thoải mái híp mắt, chóp đuôi quét nhẹ vào cổ tay cô.
Chu Lục không đáp. Anh ta thật sự đoán không thông đầu óc dẫn đường này. Dẫn đường bình thường đụng vào thể tinh thần của lính gác còn sợ, cô thì ngược lại, ôm không rời, tìm đủ cách nghịch ngợm.
Vấn đề là anh ta còn cảm nhận được sự vui sướng của thể tinh thần. Nó thích được Tô Diêu chạm vào.
Cảm giác giữa thể tinh thần và bản thể vốn liên thông. Lúc Tô Diêu nhéo tai tiểu sư tử, anh ta cảm giác rất rõ một luồng tê dại mềm mại chạy dọc từ vành tai xuống lưng, khiến cơ bắp không nhịn được siết lại.
Tô Diêu nằm úp trên lưng anh ta, bên mũi lơ lửng mùi hương thảo mộc thanh nhẹ, không khó chịu chút nào. Cô cúi đầu nhìn bảng hệ thống, thời gian thoát còn chưa đến ba giờ. Điểm này khiến cô an tâm thêm chút.
Tiểu sư tử trong lòng ngáp một cái, cái đầu lông xù dụi vào ngực cô như thể mèo con nũng nịu.
"Hả..." Tô Diêu còn chưa sờ đủ, liền hỏi: "Sao anh lại thu thể tinh thần về rồi?"
"Sắp đến nơi rồi." Chu Lục đáp.
Tô Diêu lúc này mới phát hiện phía trước, khu rừng bất ngờ mở ra.
Một tòa tháp hình tròn xuất hiện trước mắt. Thân tháp được ghép bằng đá xám đậm, trên đỉnh gắn vài ngọn đèn lam u tối.
"Đây là đâu?" Tô Diêu ngẩng đầu nhìn công trình, tùy miệng hỏi.
"Tháp gác số 137." Chu Lục trả lời, bước chân không dừng, trực tiếp tiến vào cổng tháp. Thái Thụy theo sát phía sau.
Vừa đến trước cửa, một lính gác mặc đồ tác chiến giống hệt bọn họ bước ra.
Anh ta không đeo mặt nạ, gương mặt trẻ đến quá đáng, ngũ quan sáng sủa mang chút non nớt. Nhìn qua có lẽ còn nhỏ tuổi hơn Thái Thụy vài tuổi, là một lính gác trẻ vô cùng.
Ánh mắt đầu tiên của anh ta liền dán chặt vào Tô Diêu.
Chu Lục nhẹ nhàng đặt Tô Diêu xuống đất. Cô đứng vững rồi cũng nhìn chàng lính trẻ vừa xuất hiện. Trông cũng đẹp trai đó, kiểu trai ngoan mềm mại.
Lính gác trẻ bước đến trước mặt cô, đột nhiên cúi nhẹ người, mũi gần như chạm vào cổ cô, chăm chú ngửi, chẳng khác gì một thú nhỏ bị mùi hương hấp dẫn.
"Cô là... dẫn đường đại nhân?" Giọng anh ta mang theo phấn khởi, mắt sáng long lanh: "Cơ thể cô thật thơm, như tuyết mới rơi."
Tô Diêu lập tức thấy tâm trạng dễ chịu hẳn. Nhóc này biết nói chuyện hơn hai cái cọc băng kia nhiều.
Cô nhướn mày, khóe môi cong cong, giọng cũng tươi lên: "Cậu là lính gác đúng không? Thể tinh thần của cậu là gì?"
Thiếu niên cười lộ ra hai chiếc răng nanh trắng nhỏ, cả người trông càng thêm linh động: "Thể tinh thần của tôi là báo tuyết."
Vừa dứt lời, một bóng trắng mềm mại như tơ hiện ra, đáp xuống thềm chân anh ta đầy uyển chuyển.
Chiếc báo tuyết toàn thân trắng bạc, trên lông điểm chút vân xám nhạt, đuôi dài mềm mại, mắt hổ phách vừa hoang dã vừa không hề mang ý công kích.
"Wow..." Tô Diêu hít sâu một hơi, lập tức bỏ Chu Lục và Thái Thụy sang một bên, bước thẳng đến cạnh báo tuyết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

