Trong bình giữ nhiệt là cháo thịt bò được nấu nhuyễn mềm, khi mở ra tỏa hương thơm ngào ngạt. Hứa Thanh Xuyên lấy bát từ nhà bếp, múc cho cô một bát: "Uống từ từ, vẫn còn nóng đấy."
Khương Tinh Thiển giận nhanh, nguôi cũng nhanh, nghe vậy liền ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người dùng bữa sáng đơn giản. Sau đó, bác sĩ đến kiểm tra lại cho họ và còn gọi video với bố mẹ Khương Tinh Thiển một lúc. Đến khi họ thật sự rảnh rỗi, đã hơn mười giờ sáng.
Khương Tinh Thiển vừa tìm bút và giấy vừa nói chuyện với Hứa Thanh Xuyên: "Chiều nay có báo cáo kết quả kiểm tra, phải không? Có phải sau đó chúng ta sẽ được xuất viện không?"
Hứa Thanh Xuyên đang gọt trái cây trong bếp, uể oải đáp: "Ừ."
"Tìm được rồi." Cô kéo anh qua, nhét bút vào tay anh, rồi mở trang đầu tiên của cuốn kinh Phật: "Nào, bắt đầu đi."
Hứa Thanh Xuyên không nói thêm, thực sự ngoan ngoãn ngồi xuống bàn chép kinh Phật.
Khương Tinh Thiển rất hài lòng với sự biết điều của anh, vui vẻ mở điện thoại bật một bài hát.
"Ánh sáng chính nghĩa... soi rọi khắp mặt đất..."
Hứa Thanh Xuyên: "..."
Khi lời bài hát vang lên, rõ ràng tay Hứa Thanh Xuyên khẽ run một chút.
Anh nghiêng người, đối mặt với ánh mắt ngây thơ vô tội của người kia trong vài giây. Cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua, tiếp tục chép kinh Phật dưới vòng lặp bài hát.
Khương Tinh Thiển ngồi bên cạnh trên sofa, vừa ăn vừa nghịch điện thoại. Trái cây được cắt vừa vặn, đủ để ăn từng miếng nhỏ.
Một lúc sau, cô ngước mắt nhìn về phía Hứa Thanh Xuyên.
Hôm nay anh không mặc đồ bệnh nhân, trên người là chiếc áo thun trắng. Cổ áo tròn hơi mở, lộ ra chút xương quai xanh trắng mịn. Tóc mái rủ xuống trán, trên sống mũi còn đeo một cặp kính gọng vàng.
Cả người tắm trong ánh sáng ban ngày, toát lên khí chất lười nhác nhưng lại ôn hòa.
Thật khó mà liên tưởng đến một người hắc hóa không từ thủ đoạn như cốt truyện về sau.
Khương Tinh Thiển mím môi, đặt chiếc nĩa nhỏ xuống: "Tớ hỏi cậu một câu nhé."
Hứa Thanh Xuyên không dừng bút: "Câu gì?"
"Giả sử thôi, tớ chỉ nói giả sử..." Cô ngồi thẳng dậy, nhìn sắc mặt của Hứa Thanh Xuyên, nhỏ giọng hỏi: "Nếu một ngày nào đó, tớ gặp tai nạn qua đời, cậu sẽ làm gì?"
Sẹt...
Ngòi bút rạch qua giấy, để lại một vết rách.
"Ôi! Hỏng rồi!"
Khương Tinh Thiển ghé sát lại xem, lắc đầu thở dài: "Hứa Thanh Xuyên, lòng cậu không thành."
Hứa Thanh Xuyên: "..."
Anh rút ra một tờ giấy trắng khác, giấu đi ánh mắt u ám, không đón nhận lời khiêu khích của cô, chỉ nhạt giọng đáp: "Cậu sẽ không chết đâu."
Giọng anh rất nhẹ, nhưng lại mang đến một cảm giác an tâm lạ thường.
Khương Tinh Thiển ngẩn người một lúc, vừa định mở miệng hỏi tại sao thì Hứa Thanh Xuyên dường như nghe thấu suy nghĩ của cô, thản nhiên nói: "Bởi vì tai họa sống lâu mà."
Khương Tinh Thiển: "..."
Nghe đi.
Đây là lời của con người sao?
Đây rõ ràng là trả thù việc cô bắt anh chép kinh Phật!
Chắc chắn là thế!
Hứa Thanh Xuyên lật sang trang mới của cuốn kinh Phật, phớt lờ ánh mắt giận dữ của Khương Tinh Thiển, tiếp tục trêu chọc cô: "Ngày mai tớ tặng cậu một con rùa, để cậu học cách sống lâu và sống vui vẻ hơn, đừng suốt ngày nghĩ linh tinh."
Cảm giác buồn bã vì cốt truyện sớm đã tan biến, giờ Khương Tinh Thiển chỉ muốn đánh người trước mặt một trận.
"Nuôi rùa? Nếu nó sống tốt, không chừng nó lại tiễn tớ đi!"
Hứa Thanh Xuyên: "Vừa có thể dưỡng lão, vừa có thể tiễn biệt, lại còn làm gia bảo truyền lại cho đời sau, nghe cũng hay đấy chứ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

