Đầu óc Lâm Thu Nguyệt lúc này đã trống rỗng. Rõ ràng chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là sẽ phát hiện ra lỗ hổng trong lời nói của Cố Cảnh Khâm: người tuy là do cô dẫn vào nhưng dựa vào cái gì mà lại tống cô vào ngục giam chứ?
Nhưng dưới áp lực từ quyền thế tuyệt đối của hắn, cô đã sớm đánh mất lòng dũng cảm để phản kháng. Cô chỉ biết khiếp sợ nhìn hắn, không thể tin nổi một con người lại có thể độc ác đến nhường này...
Cô không dám tin vào tất cả những gì tai mình vừa nghe thấy.
Cố Cảnh Khâm chậm rãi nói tiếp: "Đến lúc đó em trai cô chắc sẽ cảm thấy nhục nhã lắm nhỉ, khi có một người chị... tay chân không sạch sẽ như cô."
Vừa chạm đến Lục Dã, phòng tuyến của Lâm Thu Nguyệt lập tức tan rã hoàn toàn. Cô vội vã thanh minh cho chính mình, giọng nói đã nghẹn ngào tiếng khóc: "Không phải, Cố tổng, không phải như thế. Anh chẳng phải biết rõ chiếc đồng hồ đó không phải do tôi trộm sao!?"
Vừa nghĩ đến việc Lục Dã có thể sẽ nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét khinh thường, trái tim cô liền đau đớn thắt lại, nước mắt không kìm được mà lã chã rơi xuống.
Cố Cảnh Khâm dùng lòng bàn tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô: "Lời này cô cứ để dành mà nói với cảnh sát đi."
Hắn rũ mắt chăm chú nhìn cô, ngữ khí không một gợn sóng: "Theo góc nhìn của tôi, chính cô và gã đàn ông kia đã nội ứng ngoại hợp, mưu tính chuyện này từ lâu rồi."
Lâm Thu Nguyệt gắt gao túm lấy cánh tay hắn, hốc mắt lập tức đỏ bừng: "Anh, anh chẳng phải biết rõ tôi trong sạch sao!?"
Trong mắt cô tràn ngập sự tuyệt vọng và hoang mang, cô không hiểu nổi tại sao hắn lại bỗng nhiên đổi trắng thay đen, chụp cái tội danh vô căn cứ này lên đầu cô như vậy.
Lâm Thu Nguyệt vừa bất lực vừa đáng thương nhưng Cố Cảnh Khâm lại cảm thấy cô quả thực là ngốc nghếch hết thuốc chữa. Hắn cúi người áp sát cô, thốt ra những lời tàn nhẫn đến cực điểm: "Tôi chẳng biết gì cả. Tôi chỉ biết là vì cô mà tôi đã phải chịu tổn thất rất lớn."
"Cố tổng, sao anh có thể..."
Ngữ khí của Cố Cảnh Khâm mang theo một loại dụ hoặc đầy nguy hiểm: "Nhưng nếu cô chịu ngoan ngoãn làm theo lời tôi nói, chuyện này tôi có thể bỏ qua, không tính toán nữa."
Trong lúc Lâm Thu Nguyệt còn đang ngơ ngác, Cố Cảnh Khâm đã ghé sát hơn nữa, giọng nói trầm thấp tiếp tục rót mật độc vào tai cô: "Huống hồ... tối hôm qua chẳng phải cô cũng rất tận hưởng đó sao?"
Dưới sự đe dọa vừa đấm vừa xoa của Cố Cảnh Khâm, Lâm Thu Nguyệt buộc phải thỏa hiệp.
Kể từ đó, mỗi một lần bên nhau, hắn đều bắt Lâm Thu Nguyệt phải mặc chiếc váy ngủ bằng lụa rẻ tiền kia.
Cố Cảnh Khâm tự biết bản thân mình biến thái nhưng chính hắn cũng không ngờ mình lại biến thái đến mức chỉ nhìn một chiếc váy ngủ cũng có thể nảy sinh cảm giác.
Chiếc váy ngủ đó mặc trên người Lâm Thu Nguyệt, tôn lên vóc dáng khiến cô trông chẳng khác nào một kỹ nữ lẳng lơ.
Nhưng Cố Cảnh Khâm lại cực kỳ yêu thích.
Khẩu vị của Cố Cảnh Khâm đã bị Lâm Thu Nguyệt nuôi cho kén chọn, ăn đồ ăn do người khác nấu hắn đều cảm thấy không hợp miệng. Vì thế, thỉnh thoảng hắn lại phân phó cô chuẩn bị sẵn cơm trưa rồi đích thân mang đến công ty cho hắn.
Lâm Thu Nguyệt xách hộp cơm giữ nhiệt bước vào thang máy, đầu ngón tay siết chặt chiếc thẻ có thể đi thẳng lên văn phòng tổng giám đốc ở tầng thượng. Bảo vệ ở cửa cũng không ai dám ngăn cản cô nữa.
Dưới mắt cô hằn rõ quầng thâm, cô im lặng đứng trong buồng thang máy vắng người. Ngay khi cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, một giọng nói trong trẻo từ ngoài truyền vào: "Chờ một chút!"
Lâm Thu Nguyệt vội vàng ấn nút mở cửa. Một người phụ nữ mặc bộ váy công sở cắt may sắc sảo, toát lên khí chất tự tin, giỏi giang bước vào thang máy, phía sau còn có trợ lý đi cùng.
"Cảm ơn nhé." Đối phương gật đầu mỉm cười với cô, phong thái kinh diễm, đại khí.
"Không có gì ạ." Lâm Thu Nguyệt bị khí tức của người phụ nữ làm cho ngỡ ngàng. Cô lén ngắm nhìn người phụ nữ từ phía sau, nghe thấy trợ lý bên cạnh gọi cô ấy là "Đường tổng".
Thang máy chậm rãi đi lên, Đường Lâm khẽ day day sống mũi, vẻ mặt có chút không thoải mái.
Cô trợ lý bên cạnh chú ý tới, lập tức quan tâm hỏi han: "Sao vậy Đường tổng, chị thấy chỗ nào không khỏe ạ?"
"Hơi chóng mặt một chút nhưng không sao, vẫn cố được."
"Có phải bị tụt huyết áp không?"
"Chắc là vậy."
"Thế thì họp xong, chúng ta phải đi dùng bữa ngay mới được."
Đường tổng gật đầu, cô trợ lý ân cần đỡ lấy cô ta.
Nhìn dáng vẻ cố chịu đựng của đối phương, Lâm Thu Nguyệt lục lọi trong túi áo lấy ra hai viên kẹo hoa quả. Bằng sự đồng cảm giữa những người phụ nữ với nhau, cô lấy hết can đảm mở lời: "Tôi có mang theo kẹo này."
Đường Lâm quay người lại nhìn cô, ánh mắt lộ vẻ hơi bất ngờ.
Lâm Thu Nguyệt giải thích: "Thỉnh thoảng tôi cũng bị tụt huyết áp, ăn một viên kẹo là đỡ ngay. Cô ăn thử xem."
Đường Lâm đón lấy viên kẹo trong tay cô, mỉm cười nói lời cảm ơn.
Vỏ kẹo được bóc ra, mùi nho ngọt thanh thanh thoang thoảng lan tỏa.
Thang máy lên đến tầng đỉnh, cửa vừa mở ra thì Nhan Kỳ đã đứng chờ sẵn ở bên ngoài.
"Chào Đường tổng, Cố tổng đang đợi cô trong phòng họp rồi ạ. Mời đi lối này."
Đường Lâm vẫy tay chào tạm biệt Lâm Thu Nguyệt. Chú ý tới Lâm Thu Nguyệt còn ở trong thang máy, Nhan Kỳ nói khẽ với cô: "Lâm tiểu thư, phiền cô vào văn phòng tổng giám đốc chờ một lát nhé."
"Vâng, được ạ."
Lâm Thu Nguyệt đi vào văn phòng rộng thênh thang, cẩn thận bày biện hộp cơm ấm nóng ra bàn. Cố Cảnh Khâm dạo này rất bận nên ít khi về nhà nhưng điều đó không hề ngăn cản hắn đòi hỏi cô bồi thường "tổn thất tinh thần".
Bởi vì ngay trong văn phòng tổng giám đốc có một phòng nghỉ nhỏ dành cho hắn nghỉ ngơi.
Nhiều đêm liền bị ác mộng hành hạ khiến quầng thâm mắt ngày càng đậm, Lâm Thu Nguyệt ngồi trong phòng nghỉ mát mẻ liền cảm thấy tinh thần rệu rã, mơ màng sắp ngủ. Cô rúc vào một góc sofa rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Cô mơ thấy ngôi nhà nhỏ hẹp nhưng ấm cúng của mình ở khu ổ chuột, chiếc quạt điện cũ kỹ kêu cọc cạch mang lại chút gió mát, cô đang bận rộn nấu nướng trong bếp, còn Lục Dã thì đang vùi đầu làm bài tập trên chiếc bàn ăn ngoài phòng khách.
Khi tỉnh giấc, trong lòng cô dấy lên một cảm giác hụt hẫng bùi ngùi. Suốt một tháng qua, cuộc sống của cô đã xảy ra những thay đổi long trời lở đất... Sự đơn giản, bình yên như trước kia, liệu có bao giờ quay trở lại được nữa không?
"Tỉnh rồi à?"
Giọng nói của người đàn ông đột ngột vang lên khiến Lâm Thu Nguyệt giật bắn mình, cả người lập tức căng thẳng.
Nương theo âm thanh nhìn qua, Cố Cảnh Khâm đã ngồi trước bàn làm việc từ lúc nào. Chiếc áo vest của hắn vắt trên lưng ghế, tay áo sơ mi tùy ý xắn lên đến khuỷu tay, hắn đang cúi đầu phê duyệt văn kiện, hàng mi dài đổ một bóng râm nhạt trên gương mặt góc cạnh.
"Cố tổng... anh, anh muốn dùng bữa chưa ạ?"
Cố Cảnh Khâm nghe ra tiếng run rẩy trong giọng nói của cô, hắn cũng không ngẩng đầu lên: "Tôi đáng sợ đến thế sao?"
"Không có... anh không đáng sợ." Lòng bàn tay Lâm Thu Nguyệt đã rịn đầy mồ hôi.
Lúc này hắn mới rời mắt khỏi văn kiện nhìn lên, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô một lát rồi đứng dậy bước tới: "Hôm nay nấu món gì thế?"
"Sườn kho tộ, cải ngồng xào tỏi với cả canh trứng nấu chân vịt ạ, món chính là cơm." Lâm Thu Nguyệt mở từng chiếc nắp hộp ra, đặt trước mặt Cố Cảnh Khâm.
Mùi hương hấp dẫn lập tức lan tỏa khắp văn phòng. Những miếng sườn kho màu đỏ hồng óng ả được xếp gọn gàng trong hộp, nước sốt đậm đà bao bọc lấy từng thớ thịt.
Cải ngồng xào xanh mướt, tươi ngon điểm xuyết vài tép tỏi bóng bẩy, tỏa ra mùi khói bếp thanh đạm. Canh trứng nấu chân vịt thì trong vắt thấy đáy.
Cố Cảnh Khâm cầm đũa lên, ánh mắt lướt qua các món ăn: "Cùng ăn đi."
"Trước khi đến đây tôi đã ăn rồi ạ."
Cố Cảnh Khâm không ép buộc, chỉ nhàn nhạt nhắc nhở: "Lần sau nhớ ăn cùng tôi, một người ăn cơm rất buồn chán."
"Vâng, tôi biết rồi." Lâm Thu Nguyệt thấp giọng đáp.
Cố Cảnh Khâm gắp một miếng sườn. Thịt mềm rục, đậm đà lại có chút hậu vị ngọt, hắn ăn xong một miếng liền bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Vừa rồi cô mơ thấy gì thế?"
Lâm Thu Nguyệt ngơ ngác nhìn hắn.
"Trông cô có vẻ rất vui, trong mơ còn mỉm cười nữa cơ mà."
Lâm Thu Nguyệt siết chặt các đầu ngón tay, im lặng một lúc mới trả lời: "Tôi mơ thấy em trai mình."
"Lục Dã?"
"Vâng."
"Cô nhớ cậu ta à?"
"... Vâng." Thần sắc Lâm Thu Nguyệt thoáng hiện vẻ cô độc.
Một kẻ chưa từng có anh chị em như Cố Cảnh Khâm tuy không thể hoàn toàn thấu hiểu được sự ràng buộc ấy nhưng ít nhiều cũng đoán biết được tư vị của nó: "Những lúc tôi không có nhà, cô có thể bảo cậu ta đến chơi với cô."
Lâm Thu Nguyệt rất bất ngờ khi hắn lại thốt ra những lời như vậy, cô vội vàng lắc đầu: "Không cần đâu ạ... Em ấy đi học bận rộn lắm, chắc là không có thời gian đâu."
"Thứ Bảy tuần sau tôi có thời gian trống, cô hẹn cậu ta đến nhà đi, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm."
Lâm Thu Nguyệt khẽ trợn to mắt, không hiểu nổi hắn đang bày ra trò gì, sao tự dưng lại muốn ăn cơm cùng Lục Dã.
"Thực sự không cần đâu Cố tổng, dạo này chúng tôi cũng không có liên lạc gì." Thực chất là do Lục Dã đơn phương chiến tranh lạnh, không thèm đoái hoài gì đến cô. Tính tình cậu vốn hay dỗi lại bướng bỉnh, cô nghĩ có lẽ mình nên đến trường tìm gặp trực tiếp để nói chuyện cho ra lẽ...
Nghĩ đến đây, sống mũi Lâm Thu Nguyệt bỗng chốc cay cay. Nhưng cô còn có thể nói được gì nữa đây, rõ ràng Lục Dã nói không sai, Cố Cảnh Khâm người này... quả thực không tốt đẹp như cô từng nghĩ.
Thấy cô kiên quyết từ chối như vậy, Cố Cảnh Khâm cũng không khuyên thêm nữa. Ăn xong bữa trưa, hắn dùng khăn lau miệng, Lâm Thu Nguyệt liền theo bản năng căng thẳng cả người, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Cố Cảnh Khâm nhìn bộ dạng lo sợ của cô thì ngược lại càng nảy sinh hứng thú muốn trêu chọc. Hắn bỗng nhiên áp sát lại gần, khiến cô lập tức đông cứng, không mảy may dám nhúc nhích.
Hắn cúi người rỉ tai cô, hơi thở ấm nóng mơn trớn bên cổ: "Khoảng thời gian từ giờ đến lúc họp chiều còn có..." Hắn liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Suốt một tiếng đồng hồ nữa đấy."
Hàng mi của Lâm Thu Nguyệt khẽ run rẩy, cô nuốt một ngụm nước bọt. Mùi gỗ tuyết tùng lành lạnh hòa lẫn với hương nước hoa nam tính trên người Cố Cảnh Khâm như một tấm lưới bủa vây lấy cô.
Cô thực sự sợ hãi đến phát khiếp, sau lưng đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Nhưng không ngờ hương vị ấy bỗng chốc tản đi, cảm giác áp bách cũng đột ngột biến mất, Cố Cảnh Khâm đứng thẳng người dậy: "Cô về trước đi, tôi còn có văn kiện cần phải xử lý."
Cứ như vừa từ cõi chết trở về, Lâm Thu Nguyệt chỉ biết ngốc nghếch nhìn hắn. Cố Cảnh Khâm rũ mắt nhếch khóe miệng: "Sao thế? Cảm thấy thất vọng à?"
Lâm Thu Nguyệt lập tức lắc đầu lia lịa. Cố Cảnh Khâm lại một lần nữa cúi xuống, ghé sát tai cô thì thầm: "Ngoan ngoãn về nhà đợi tôi, đợi đến buổi tối, tôi sẽ bù đắp lại cho cô tất cả."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


