"Thầy Lý ơi, thật sự không còn cách nào khác sao thầy?" Giọng Lâm Thu Nguyệt tràn ngập sự tuyệt vọng, cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
"Tôi đã cố hết sức để xin cho Lục Dã rồi, nhưng... thực sự là lực bất tòng tâm."
"Nhưng... nhưng em ấy sắp lên năm thứ tư rồi, lúc này mà đuổi học thì em ấy biết phải làm sao đây? Ngày thường em ấy ngoan lắm, lại thông minh, thành tích học tập tốt như vậy, không thể châm chước một chút sao thầy?" Giọng Lâm Thu Nguyệt run lên bần bật, cô thấy bất lực đến tột cùng: "Thầy Lý, hay là để tôi tự mình đến gặp ban giám hiệu nhà trường cầu tình được không thầy?"
Thầy Lý thở dài: "Chuyện này đã có quyết định chính thức rồi, không ai thay đổi được đâu. Chờ Lục Dã ra ngoài, cô hãy cố gắng an ủi em ấy thật tốt nhé."
"Thầy Lý..." Đôi mắt Lâm Thu Nguyệt đỏ hoe: "Chẳng lẽ không còn một chút hy vọng nào sao thầy?"
"Bất cứ cách nào cũng được ạ, chỉ cần có thể cho em ấy tiếp tục đi học, dù có phải khuynh gia bại sản tôi cũng chấp nhận, tôi cầu xin thầy đấy thầy Lý ơi!" Nếu như đang đứng đối diện, Lâm Thu Nguyệt thậm chí đã quỳ sụp xuống chân thầy.
"Ai chao, không phải là tôi không muốn giúp cô. Tôi cũng thấy tiếc cho Lục Dã khi bị đuổi học thế này, nhưng tôi thực sự không có cách nào cả. Tôi chỉ là một giảng viên thấp cổ bé họng, ở phía nhà trường không có tiếng nói. Cô cũng phải mạnh mẽ lên, bàn bạc với cha mẹ em ấy xem bước tiếp theo nên tính thế nào."
Cúp điện thoại, Lâm Thu Nguyệt cảm thấy lòng đau như dao cắt.
Lục Dã cũng giống cô, đều sinh ra từ làng chài. Cậu em trai hàng xóm này từ nhỏ đã thiên tư thông minh, lần nào thi cử cũng đứng đầu. Nhưng hoàn cảnh gia đình quá nghèo khó, năm 15 tuổi sau khi tốt nghiệp cấp hai, cậu đã lên thành phố nương nhờ cô.
Cô không đành lòng nhìn cậu lãng phí thiên phú học tập và hơn hết cô hiểu rằng, học hành là con đường duy nhất để cậu thay đổi số phận đời mình. Vì vậy, cô đã dốc hết sức lực, đánh đổi mọi thứ để nuôi cậu học hết cấp ba rồi vào đại học.
Lục Dã cũng rất biết phấn đấu, suốt những năm cấp ba, lần nào thi cậu cũng đứng trong top 3 của khối. Vốn dĩ cậu có thể vào một ngôi trường danh tiếng hơn, nhưng vì muốn ở bên cạnh cô, không muốn rời khỏi thành phố Vân Xuyên nên cậu mới chọn Đại học Vân Xuyên.
Có lẽ... Lâm Thu Nguyệt cụp mắt xuống, cô không nên nghe lời cậu, không nên để cậu ở lại bên cạnh mình.
Nỗi áy náy to lớn gần như nuốt chửng lấy cô, cô cảm thấy chính mình đã gián tiếp hủy hoại cuộc đời của Lục Dã.
Thật ra trước đó cô vẫn ôm một tia hy vọng mong manh rằng nhà trường sẽ giơ cao đánh khẽ. Nhưng cuộc điện thoại đêm nay đã đập tan hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng ấy.
Ngồi bên mép giường lặng lẽ khóc một hồi lâu, đôi mắt cô đã sưng húp lên.
Có lẽ vì từ nhỏ đến lớn đã phải trải qua quá nhiều trắc trở, cô hít một hơi thật sâu, cố gắng vực dậy tinh thần.
Đúng vậy, cô không thể cứ suy sụp mãi như thế này được, điều đó chẳng giúp ích gì cho Lục Dã cả.
Cô lau khô nước mắt. Thầy Lý nói đúng, cô không được gục ngã, cô bắt buộc phải mạnh mẽ lên!
Nhưng... cô rốt cuộc phải làm thế nào bây giờ?
Lâm Thu Nguyệt vắt óc suy nghĩ, với tầm quan hệ và tài nguyên của cô, xung quanh làm gì có ai đủ sức nâng đỡ hay có tiếng nói ở Đại học Vân Xuyên cơ chứ? Cô biết cầu xin ai giúp đỡ bây giờ?
Ngoài cửa sổ, gió lạnh rít lên từng hồi, trong đầu Lâm Thu Nguyệt bỗng nhiên hiện lên một cái tên.
Một cái tên mà cô không bao giờ muốn nhắc lại nữa.
"Nếu gặp bất kỳ khó khăn gì, cô cứ quay lại tìm tôi."
Đây là lời do chính miệng Cố Cảnh Khâm nói trước khi cô rời đi.
Nhưng không biết, lời hứa ấy hiện tại liệu có còn giá trị hay không.
Sau một đêm đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Thu Nguyệt vẫn quyết định bấm số gọi cho Cố Cảnh Khâm.
Tiếng "đô... đô..." từ đầu dây bên kia vang lên như nện thẳng vào lồng ngực Lâm Thu Nguyệt, hàng mi cô khẽ run rẩy, cảm giác như thời gian trôi qua dài đằng đẵng cả một thế kỷ.
Cô phải cực kỳ kiềm chế mới không dập máy ngay lập tức.
Cô vừa hy vọng cuộc gọi này sẽ có người nhấc máy, lại vừa mong là không có ai nghe.
Ngay trong khoảnh khắc mâu thuẫn và rối bời ấy, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Alo?"
Cổ họng Lâm Thu Nguyệt nghẹn đắng, cô gian nan rặn ra từng chữ: "Cố tổng..."
"Tôi..."
Bên kia không có tiếng động, dường như đang kiên nhẫn đợi cô nói tiếp.
"Tôi có chuyện... muốn cầu xin anh giúp đỡ." Nói ra câu này, hốc mắt Lâm Thu Nguyệt đã đỏ hoe.
"Hiện tại tôi đang rất bận."
Lâm Thu Nguyệt ngẩn người, dường như không lường trước được đối phương sẽ từ chối như vậy, cô vội vàng lên tiếng vì sợ giây tiếp theo Cố Cảnh Khâm sẽ dập máy: "Vậy khi nào anh mới có thời gian ạ? Tôi thực sự đang rất vội, nếu không phải bất đắc dĩ, tôi cũng không dám làm phiền anh đâu."
Ngữ khí của Lâm Thu Nguyệt đã mang theo tiếng khóc, đầu dây bên kia khẽ bật cười một tiếng, nói: "Gọi điện thoại đến cầu xin tôi giúp đỡ, xem ra cũng không có thành ý cho lắm."
Đồng tử Lâm Thu Nguyệt co rút lại: "Có thành ý ạ! Tôi thực sự rất thành tâm muốn tìm anh giúp đỡ!" Cô lập tức đứng bật dậy: "Bây giờ tôi đến tìm anh ngay, đến văn phòng của anh, có được không ạ?"
Bên kia trả lời bằng giọng điệu lạnh nhạt: "Đến đây trong vòng nửa tiếng, 11 giờ tôi phải họp rồi."
…
Một người cả đời chẳng dám đi xe taxi vài lần như Lâm Thu Nguyệt, đây là lần đầu tiên cô gọi xe một cách dứt khoát như vậy. Ngồi trên xe, cô liên tục nhìn đồng hồ, lòng nóng như lửa đốt, không ngừng thúc giục tài xế đi nhanh hơn, nhanh hơn chút nữa.
Đến dưới tòa nhà công ty, cô chợt nhận ra mình không thể cứ thế đi tay không vào được, ít nhất cũng phải mang theo chút quà, dù sao mình cũng là người đi cầu xin việc.
Vì vậy, cô ghé vào cửa hàng hoa quả mua nho mẫu đơn, cherry và sầu riêng, đều là những loại trái cây đắt đỏ mà ngày thường cô căn bản không nỡ ăn.
Tay xách mấy túi hoa quả đứng trước cửa tập đoàn, dáng vẻ của cô trông có phần lạc lõng và nực cười, khiến mấy nhân viên văn phòng ăn mặc chỉn chu, sành điệu đi ngang qua không nhịn được mà liếc nhìn cô vài cái.
Lâm Thu Nguyệt chẳng còn tâm trí đâu để để ý đến những ánh mắt kỳ quặc của người khác, cô thẳng hướng bước vào trong. Thật bất ngờ, nhân viên bảo vệ ở cửa không hề ngăn cản cô.
Thậm chí họ giống như đã biết trước cô sẽ đến, còn tận tình dẫn cô đến tận cửa thang máy.
Thang máy chậm rãi đi lên, cuối cùng dừng lại ở tầng 42.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, Lâm Thu Nguyệt bỗng nhiên không có dũng khí bước ra ngoài.
Cô chợt nhận ra, từ tận sâu trong thâm tâm, cô luôn sợ hãi Cố Cảnh Khâm.
"Lâm tiểu thư." Nhan Kỳ đã đứng chờ sẵn ở ngoài cửa thang máy, ánh mắt cô ấy lướt qua túi hoa quả trên tay Lâm Thu Nguyệt, trong thoáng chốc lộ ra vẻ ngạc nhiên nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ lịch sự và xa cách.
Cánh cửa gỗ dày dặn đang đóng chặt, người mà cô sắp phải cầu xin đang ở ngay sau cánh cửa đó. Lòng bàn tay cô rịn đầy mồ hôi, trái tim cũng đập liên hồi kịch liệt.
"Cô Nhan." Cô hạ thấp giọng hỏi: "Hôm nay tâm trạng của Cố tổng thế nào ạ?"
Nhan Kỳ liếc nhìn cô một cái, vẻ mặt nghiêm nghị thoáng dịu lại: "Tâm trạng của Cố tổng xem ra khá tốt."
…
Hít một hơi thật sâu, cô đẩy cửa bước vào.
Cố Cảnh Khâm đeo một cặp kính gọng vàng, đang dựa vào chiếc ghế giám đốc rộng lớn, chăm chú xem báo cáo tài chính trước mặt.
Đã nhiều ngày không gặp, Cố Cảnh Khâm đã đổi một kiểu tóc mới trông sắc sảo hơn, làm nổi bật lên những đường nét tuấn tú trên gương mặt. Hắn chỉ cần ngồi đó thôi cũng đủ khiến người ta lầm tưởng là đang quay một bộ phim truyền hình về tổng tài bá đạo.
"Cố tổng... Đây là hoa quả tôi mua cho anh." Lâm Thu Nguyệt rụt rè đặt túi trái cây lên bàn, dường như rất sợ sẽ làm phiền đến hắn.
Cố Cảnh Khâm khẽ mướn mí mắt nhìn cô một cái: "Cảm ơn, ngồi đi đã. Đợi tôi xem nốt bản báo cáo này."
"Vâng, dạ được." Lâm Thu Nguyệt ngồi xuống chiếc ghế sofa tiếp khách, hai tay đan chặt vào nhau, toàn thân căng cứng đến mức khó chịu.
Đợi khoảng mười phút, Cố Cảnh Khâm cuối cùng cũng đặt bản báo cáo xuống, hắn tháo kính ra, khẽ day nhẹ sống mũi.
Đến lúc này, hắn mới có thời gian nhìn về phía cô.
"Ngồi xa tôi như vậy. Cô nói cái gì tôi làm sao nghe rõ được?"
Lâm Thu Nguyệt ngẩn người, sau đó mới sực hiểu ra Cố Cảnh Khâm muốn cô ngồi vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc của hắn.
Cô lập tức đứng dậy đi qua, dưới ánh nhìn chăm chú của Cố Cảnh Khâm, cô khép nép ngồi xuống phía đối diện bàn làm việc.
Gương mặt cô đỏ bừng lên, vừa tiến lại gần Cố Cảnh Khâm, ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lùng đặc trưng trên người hắn, cô liền cảm thấy cả người không tự nhiên.
Nó lại khiến cô nhớ đến...
Những ngày đêm ngập tràn sự ngột ngạt và sợ hãi trước đây.
Nhớ lại cách Cố Cảnh Khâm ép cô dưới thân mình...
Và cô đã từng sụp đổ, khóc lóc van xin hắn ra sao...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)