"Nhưng mà nếu muốn khởi kiện hình sự với mấy tài khoản marketing này thì phí thuê luật sư sẽ khác so với vụ kiện dân sự ban nãy, trường hợp này, chúng tôi sẽ tính thêm 10% trên tổng số tiền bồi thường mà chị được hưởng."
Tống Mạn đáp: "Vậy tôi tăng lên 20% cho anh nhé, tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất, vụ nào khởi kiện dân sự được thì kiện dân sự, khởi kiện hình sự được thì kiện hình sự, có thể gộp chung thì chơi luôn một thể hình sự lẫn dân sự."
Luật sư Diêu mỉm cười đáp: "Chị Tống Mạn khách sáo quá, đây là bổn phận của chúng tôi mà. Chị cứ yên tâm."
Vụ của Tống Mạn là một vụ lớn, cô lại là người phóng khoáng, cực kỳ hào phóng, hoàn thành xong vụ này chắc chắn họ có thể nghỉ ngơi một thời gian dài, hơn nữa cô cũng là người có thái độ dứt khoát, logic rõ ràng, chắc chắn không phải là kiểu người sau khi ủy thác cho họ mọi việc, đến lúc ra hầu tòa lại run sợ thay đổi thái độ, cho họ "leo cây", đây chính là kiểu khách hàng mà họ thích hợp tác nhất.
"Nếu đã vậy thì," Tống Mạn chìa tay ra với anh ta, "hợp tác vui vẻ."
…
Trong lúc luật sư Diêu đang soạn thảo hợp đồng, Tống Mạn liên lạc với cậu trai trẻ mua tài khoản Weibo của mình, bảo cậu ta chuyển khoản cho cô 20 vạn tệ.
Trước đó, trong hợp đồng mua bán giữa cô và cậu trai trẻ có một điều khoản ghi rõ là sau 3 tháng mới thanh toán, nhưng trên cơ sở điều khoản này cũng có một điều khoản bổ sung, nếu trong thời hạn ba tháng, Tống Mạn có nhu cầu thì có thể yêu cầu cậu ta thanh toán toàn bộ hoặc một phần tiền.
Ký xong hợp đồng ủy thác với văn phòng luật sư, đưa chiếc USB chứa ảnh chụp màn hình những tin nhắn riêng tư lăng mạ cô cho luật sư Diêu, Tống Mạn rời khỏi văn phòng luật, ung dung thong thả đi bộ về nhà như một cụ già đi dạo.
Chuyện bán nhà với kiện mấy đứa anti hôm trước đã có người lo liệu rồi, sau này không cần cô tự thân vận động nữa, cho dù là có người ưng cái căn hộ này hay là từ lúc khởi tố Weibo đến khi moi ra được tài khoản chính của đám sâu mạng kia thì đều là chuyện của họ, còn cô chỉ cần ở nhà chờ tin là được.
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, sau một tháng cắm mặt vào học hành rồi tự dưng được nghỉ ngơi xả hơi, Tống Mạn nhất thời cũng hơi không quen với cái kiểu rảnh rỗi sinh nông nổi này.
Nghĩ ngợi một hồi, Tống Mạn quyết định dọn dẹp nhà cửa một phen, xem thử nguyên chủ còn để lại món đồ hiệu nào không, tính toán sẽ treo lên chợ tốt bán lấy tiền giống như đợt xử lý mấy bộ váy Lý tổng tặng trước đó.
Tống Mạn tự nhận mình là đứa "cheap moment", không xài quen mấy món đồ hiệu kia - thường thì mấy món đồ hiệu bán cái mác là chính, chứ chất lượng thì… xin miễn bàn luận, cũng không phải nói là chất lượng kém, mà là thêm cái giá trên trời đó vào thì đúng là "tổ lái" trong truyền thuyết, với cái chất lượng như vậy thì thà cô chọn mấy món bình dân, giá cả chỉ bằng một phần năm còn hơn, dùng cho sướng cái thân là sướng nhất!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

