Thế nên với cái lịch sử không não của nguyên chủ, Tống Mạn lười phải "phơi bày sự thật", nhưng không có bằng chứng thì phơi bày cái gì?
Tất nhiên, dựa vào hiểu biết về cốt truyện, nếu Tống Mạn thực sự muốn tóm tóc Đàm Phi Dao thì chắc chắn có thể tìm được. Nhưng mà những thứ có thể moi ra được đó, dù thế nào cũng không liên quan gì đến "Tống Mạn", không thể chứng minh nguyên chủ là người bị xúi giục.
Nói cho cùng cô chỉ muốn rút lui khỏi cái showbiz lắm thị phi này, cô chỉ muốn làm một con "hóng hớt" chứ không muốn bản thân trở thành "thính" cho người ta bàn tán.
Chuyện showbiz cứ để showbiz tự giải quyết, Đàm Phi Dao cái con nhỏ ác độc kia cứ để nữ chính Khương Du xử lý là vừa, chị đẹp nhà ta ra tay là bao ngầu lòi, giờ cốt truyện nó đi hướng khác rồi, biết đâu chừng chị đẹp nhà ta tiện tay bóc luôn cả mớ quá khứ đen tối của nguyên chủ ra thì càng tốt.
Tống Mạn thản nhiên suy nghĩ trong lòng như thế.
Ai bảo cô đây không màng danh lợi, chẳng bận tâm mấy lời ong tiếng ve trên mạng, tâm hồn tự tại như nước trong veo cơ chứ!
Lướt thêm vài cái hot search chả liên quan gì đến showbiz cho đủ lệ bộ, Tống Mạn thoát Weibo, mở app Đường sắt 12306, đặt vé tàu cái một.
Tống Mạn không muốn bản thân phải sống quá mệt mỏi hay áp lực, cô không phải kiểu người tham vọng muốn tranh giành vị trí số 1, với Tống Mạn mà nói, sống thoải mái mới là điều quan trọng nhất.
…
Ngồi tàu cao tốc hơn hai tiếng đồng hồ, Tống Mạn từ Giang thành "trở về" Uyển thành.
Vừa bước ra khỏi nhà ga, Tống Mạn liền bắt taxi đến thẳng mấy địa điểm đã nhắm trước.
Nói chính xác hơn thì là mấy cái tiểu khu có vị trí khá ngon lành.
Lần này Tống Mạn cất công từ Giang thành về Uyển thành không phải vì chuyện gì khác, mà là vì muốn xem nhà ở nơi làm việc lâu dài trong tương lai.
Nếu ưng ý thì sau khi có kết quả thi công chức, nhận biên chế là cô sẽ mua liền, không chút lăn tăn.
Tuy nói trong tay Tống Mạn chẳng có bao nhiêu tiền, tính sơ sơ tiền mặt hiện có thì gần như là "cháy túi" rồi, nhưng mà trước đó bán cái tài khoản Weibo triệu follow kia cũng được kha khá, những 150 vạn tệ.
Bên cạnh đó, nguyên chủ còn một căn hộ ở Giang thành, chính là căn mà cô đang ở sau khi xuyên không, là do nguyên chủ mua vào thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp, đã trả hết tiền, Tống Mạn định bán nó đi đổi lấy tiền mặt.
Sau chuyến đi Uyển thành này, Tống Mạn sẽ đăng bán căn hộ ở Giang thành.
Tống Mạn sớm muộn gì cũng phải lật kèo với cái công ty rác rưởi kia, lúc đó ở lại đó không an toàn tí nào. Mà nói đi nói lại, cho dù cô không lật kèo với công ty, thì cũng không biết chừng nào đám người lòng lang dạ sói kia lại "bán" cô cho lão già nào đó, càng thêm bất an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


