Cái cái tên của em gái mới bổ sung kia… khiến Tống Mạn ấn tượng cực kỳ. Mà cái sự ấn tượng này nó không phải xuất phát từ nguyên chủ đâu nha, mà là từ trong cái quyển tiểu thuyết mà cô đã đọc.
Đàm Phi Dao.
Cái con người này không phải ai xa lạ mà chính là nữ chính, người luôn xem nguyên chủ như bia đỡ đạn.
Việc nguyên chủ có thể rớt đài từ một ngôi sao sáng chói trở thành cái thứ bị cả mạng xã hội ném đá, Đàm Phi Dao - nhân vật trong truyện, một cô em xinh đẹp luôn đấu đá với nữ chính trên mọi mặt trận - không chỉ trong sự nghiệp, mà còn trong chuyện tình cảm - thật sự đã góp phần không nhỏ đâu nha.
Trong nguyên tác, "Tống Mạn" - một cô em vừa ngốc vừa độc ác, nói cho chính xác thì là vì ngu mà ra độc ác chứ không phải tự nhiên mà ác.
Nguyên nhân là do nguyên chủ từng có dịp làm việc chung trong một đoàn làm phim với Đàm Phi Dao, mà con bé này thì lại giỏi chuyện diễn trước mặt người khác, chỉ cần không phải kẻ ngáng đường, thì nó sẽ đối xử với người ta như gió xuân ấm áp, nguyên chủ cũng không ngoại lệ bị lừa bởi vẻ ngoài giả tạo đó, ấn tượng về Đàm Phi Dao rất tốt.
Cho nên sau này mới bị Đàm Phi Dao xúi giục, bị dùng làm bia đỡ đạn để gây sự với nữ chính Khương Du, chuyện gì cũng muốn tranh giành cao thấp với Khương Du, khiến cho mối quan hệ giữa hai người ngày càng xấu, cuối cùng Tống Mạn trở thành quả bom xịt bị cả mạng xã hội ném đá. Còn kẻ đứng sau giật dây là Đàm Phi Dao vẫn an toàn rút lui, đạt được mục đích, chỉ có nguyên chủ là người bị tổn thương.
Đúng vậy, nam chính trong truyện này cũng không phải là nhất, có rất nhiều nhân vật nam khác ở một khía cạnh nào đó còn ngầu hơn cả nam chính, thậm chí chỉ cần lấy ra một đống nam phụ thôi cũng đủ thấy họ hợp với nữ chính hơn.
Thế mà tác giả lại khoái món này, cứ ở trong lời tác giả mà nói đi nói lại chuyện nam nữ chính là tình yêu chân chính, không cần quan tâm đến yếu tố bên ngoài làm gì, nếu không phải vì cái mớ tình cảm sến sẩm như mỡ đó toàn được nhắc đến trong lời tác giả còn trong chính văn thì ít ỏi, thì Tống Mạn cảm thấy mình không thể nào chịu nổi mà bỏ truyện giữa chừng luôn rồi.
Nhưng mà ngẫm lại, đám viết truyện sảng văn mô tuýp drama thời nay đa số đều mắc chung một bệnh nan y là không biết viết truyện tình cảm, muốn biết nam chính là ai thì cứ xem anh nào bị cho ra rìa nhất là chuẩn bài, thế nên Tống Mạn vẫn có thể cắn răng chịu đựng cái tên nam chính gây ức chế vì cốt truyện cũng hay ho… Dù sao thì chuyện này xảy ra cũng đâu phải là lần một lần hai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

