Cơ mà Triệu ca hiện tại lại lôi chuyện cô từng ba hoa khoác lác với hắn là muốn nổi tiếng trở lại ra, Tống Mạn cũng chẳng muốn xé rách mặt mũi nói thẳng với hắn là cô muốn rút khỏi giới giải schowbiz, nói lời say goodbye với cái showbiz xô bồ này rồi.
Tống Mạn hiện giờ có cơ hội để phất lên lại từ đầu, vậy nên Triệu Dương cũng bằng lòng quan tâm cô một chút.
Tống Mạn đáp: "Vừa nãy tôi mừng quá nên ngã ấy mà. Bây giờ chân hơi đau, hình như bị trẹo rồi."
Triệu Dương: "…"
Triệu Dương: "Cô không sao chứ? Có ảnh hưởng đến việc ghi hình không?"
Tống Mạn: "Tôi cũng không biết nữa, Triệu ca đừng lo, tôi sẽ gọi 115 đến bệnh viện kiểm tra ngay đây, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để vết thương ở chân không ảnh hưởng đến cơ hội hiếm có này đâu!"
Nói xong câu này với giọng điệu tràn đầy năng lượng, Tống Mạn lập tức chộp lấy cái móc áo bên cạnh cúp điện thoại. Tạo ra một giả tượng như cô đang rất vội vàng cuống cuồng.
Sau đó cúp điện thoại xong, cô đứng phắt dậy như chưa có chuyện gì xảy ra, đi đến bàn học, tiếp tục luyện đề.
Mãi cho đến vài tiếng sau, Tống Mạn mới mở lại Wechat, gửi cho Triệu Dương hai tin nhắn mới:
Tống Mạn: Triệu ca, bác sĩ bảo tôi bị đứt dây chằng rồi, thương gân động cốt trăm ngày, phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Bây giờ tôi đi cà nhắc cà tưng rồi, không ghi hình được nữa đâu [khóc lớn][khóc lớn][khóc lớn]
Tống Mạn: Hu hu tôi ngốc quá, biết tin xong buồn quá nên để quên phim chụp với hóa đơn ở bệnh viện mất rồi.
Tống Mạn: Nhưng mà Triệu ca đừng lo, danh tiếng của tôi đang dần tốt lên rồi, tôi tin là dù có bỏ lỡ Chương trình hẹn hò này thì cũng sẽ có những cơ hội khác tìm đến với tôi thôi!
Diễn sâu hết nấc gửi cho Triệu Dương một tràng tin nhắn bày tỏ sự tiếc nuối vì "chấn thương ở chân" mà không thể tham gia show hẹn hò đó, sau đó lại tự mình bơm cho mình đầy khí thế cho hắn xem, Tống Mạn liền tắt điện thoại, cũng chẳng thèm quan tâm phản ứng của đối phương ra sao, tiếp tục chuyên tâm học hành.
Dù sao thì cô đoán chắc cái tên Triệu Dương theo chủ nghĩa vị kỷ đó căn bản lười quan tâm đến cái đứa hiện tại chẳng thể mang lại lợi ích gì cho hắn, mà ngày tháng được nổi tiếng lại xa vời vợi, chẳng thấy đâu là điểm dừng như cô.
Tống Mạn vừa lắc đầu vừa ngân nga: "Học, học nữa, học mãi~"
Đúng như những gì mà Tống Mạn nghĩ, với một đứa hiện giờ không thể mang đến lợi ích gì cho mình, mà ngày tháng được nổi tiếng lại xa vời vợi, chẳng biết bao giờ mới có thể nhìn thấy được như Tống Mạn, Triệu Dương hoàn toàn chẳng hơi đâu mà quan tâm, hắn hiện đang bận rộn liên lạc với đạo diễn của để xin cho nghệ sĩ khác dưới trướng mình thay thế suất của Tống Mạn, cái cơ hội mà trong mắt tất cả mọi người trong giới giải trí đều cho rằng là ngàn năm có một với cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)