Tần Hồng Cẩm đối mặt với ánh mắt của Tề Lão Nhị, nàng định xoay người tranh khỏi ánh mắt tham lam của đối phương. Nhưng thật sự vô dụng, ánh mắt của tên khốn kia cứ như đông cứng trên người nàng, càng làm cho nàng thật sự không nhịn được nữa, nàng lạnh lùng nhìn đối phương rồi nói:
- Tôi mặc kệ các người là ai, bây giờ cút ngay.
- Cô em, có nghe không, bà chủ bảo báo cảnh sát kìa, em còn không mau gọi điện thoại sao? Đúng rồi, Tam Nhi, số điện thoại của đồn công an quận chúng ta là số nào?
- ****110.
- Đúng, là số này, em gái, em mau gọi điện thoại đi, anh có việc cần tìm bọn họ.
Tề Lão Nhị nói, sau đó nhấc máy nhắn tin lên.
Tiểu Hồng càng run rẩy hơn, dưới tình huống tâm lý hoảng loạn, nàng nhấc điện thoại lên.
Tần Hồng Cẩm sao không hiểu rõ ý nghĩa lời nói của tên khốn kia? Nàng hít vào một hơi thật sâu, sau đó đi vào quầy phục vụ, cầm lấy điện thoại trong tay của nhân viên Tiểu Hồng rồi gọi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)