Sau khi Vương Tử Quân và Lâm Dĩnh Nhi bỏ đi, viên cảnh sát cũng không còn tâm tư gì khác, trong lòng thầm biết lần này mình xem như nhấc đá đập lên chân mình. Người có thể làm cho cục trưởng tươi cười tiễn chân, nào phải hạng người mình có thể chọc vào?
- Cục trưởng Trương, anh xem sự việc này, tôi...
Trương Tùng Niên cũng không nói lời nào, hắn lạnh lùng nhìn về phía viên cảnh sát trước mặt, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
- Anh tên gì?
Trương Tùng Niên căn bản không cho Đoạn Hi Tùng cơ hội giải thích, hắn lấy ra hai ngàn đồng ném cho Đoạn Hi Tùng, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Một cọc tiền rơi xuống ben cạnh Đoạn Hi Tùng, hắn xoay người nhìn bóng lưng Trương Tùng Niên, sau đó đuổi sát theo vài bước, lại lớn tiếng hô:
- Cục trưởng Trương, tôi biết sai rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)