Thấy Vương Hiếu Binh khoa chân múa tay để miêu tả về độ dài rộng của vết nứt khoảng hơn một thước thì Vương Tử Quân cau mày, trái tim cũng treo lên cao. Kiếp trước hắn đến dạy ở trường học trong thôn Yên Chi Nam, bây giờ Vương Hiếu Binh khoa chân múa tay về vết nứt, năm xưa trường của thôn Yên Chi Nam cũng giống như vậy.
Dù lúc đó tâm tình của Vương Tử Quân ở thôn Yên Chi Nam rất tiêu cực, uể oải không phấn chấn, nhưng hắn cũng vì học sinh mà đến tìm bí thư chi bộ của thôn, thôn dân cũng đồng ý góp vốn sửa trường, vì thế tiền không là vấn đề. Kết quả là bí thư chi bộ thôn dùng giọng không khách khí nói, đúng vậy, tiền không là vấn đề, nhưng vấn đề là không có tiền, thế là bác bỏ lời đề nghị của Vương Tử Quân.
Lúc này Vương Tử Quân nhìn gương mặt chờ mong của Vương Hiếu Binh, trong lòng có chút cảm động, dù thế nào thì người này cũng mạnh hơn tên bí thư chi bội thôn Yên Chi Nam rất nhiều.
- Sửa chữa cần bao nhiêu tiền?
Vương Hiếu Binh thấy Vương Tử Quân không đập mình một gậy chết tươi thì không khỏi vui sướng.
Mười ngàn cũng không phải là một số lượng nhỏ đối với ủy ban xã vào lúc này, tuy lúc này tình hình tài chính của xã có chút dư dả, xuất ra mười ngàn cũng không là vấn đề, nhưng khốn nổi vấn đề là Vương Tử Quân không phải là bí thư của một thôn, nếu như tất cả các thôn trong xã đều đến đòi tiền, vậy mình sẽ làm sao để đối phó lại đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)