Vương Tử Quân đi về phía trước nhanh như sao băng, dư quang khóe mắt lại chuyển lên người Tần Hồng Cẩm đang đi theo phía sau. Người phụ nữ này vừa rồi còn khóc lóc đến mức mơ hồ, bây giờ lại chạy theo mình có vẻ rất khuôn phép, hắn thấy vậy mà thầm than:
Vương Tử Quân chợt xoay đầu lại rồi bất ngờ hỏi.
- Tôi...
Tần Hồng Cẩm đối mặt với tình huống Vương Tử Quân chợt xoay đầu mà trở nên lúng túng, một lúc lâu sau cũng không biết nói thế nào cho phải.
- Tôi rất vui khi được quen biết cô, nếu như cô không ngại, tôi mời cô uống vài ly nhé?
Tần Hồng Cẩm tuyệt đối không ngờ người thanh niên vừa rồi còn tỏ ra lạnh lùng nhưng bây giờ lại mở miệng mời mình uống rượu.
"Chẳng lẽ hắn muốn mình quá chén rồi nhân cơ hội làm loạn?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)