- Ha ha, không cần tiễn đâu, Y Phong, cô cứ ở nhà bận rộn, tôi đi xuống trước.
Vương Tử Quân khoát tay với Y Phong, sau đó dùng giọng điềm nhiên như không nói.
Vẻ mặt Y Phong có chút tức giận, cũng tỏ ra hứng thú rã rời, tâm tình giảm thấp. Nàng dùng ánh mắt oán giận nhìn bố, đúng lúc đụng phải ánh mắt thắm thiết của Trần Hạo.
Y Phong thầm cảm thấy hờn dỗi, nàng muốn tránh ánh mắt của đối phương, nhưng thật sự là vô dụng, ánh mắt của đối phương vẫn cứ dán lên người mình. Nàng tỏ ra có chút cháng ghét, gương mặt nhỏ nhắn vui vẻ cũng trở nên căng cứng, cũng không con vẻ thanh thoát, giống như một thân cây mất gốc. Nhưng Trần Hạo lại thích như vậy, hắn là kẻ cố chấp, dù làm cho nàng mất hứng thì hắn cũng không muốn có lợi cho tên kia.
- Cốc, cốc, cốc!
Không đợi Vương Tử Quân kéo cửa ra, ba tiếng gõ cửa vang lên.
- Nhất định là Nhị thúc đến!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)